MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃOChương 2: NGÔI NHÀ GỖ BÊN BÌA RỪNG

ĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃO

Chương 2: NGÔI NHÀ GỖ BÊN BÌA RỪNG

1,291 từ · ~7 phút đọc

Ánh sáng ban mai của thị trấn Bình Yên không mang đến cảm giác ấm áp. Nó là một dải lụa mỏng manh, xám xịt, cố sức len lỏi qua tầng tầng lớp lớp sương mù đặc quánh đang ôm lấy những rặng thông già. Hạ Vy đứng trước gương, vỗ nhẹ nước lạnh lên mặt để xua tan cơn mệt mỏi sau một đêm dài trằn trọc bởi tiếng mưa đập vào mái tôn. Hình ảnh người đàn ông nhặt mảnh thủy tinh trong đêm bão cứ chập chờn trong tâm trí cô như một thước phim âm bản.

Cô xỏ chân vào đôi bốt da, khoác thêm chiếc áo măng tô sẫm màu rồi bước ra khỏi nhà trọ. Đích đến của cô không phải là tòa soạn báo địa phương – nơi cô lẽ ra phải trình diện – mà là rìa đồi thông phía Tây. Cô cần một cái cớ, và cái cớ đó nằm ở một tấm biển hiệu đã cũ nát treo chênh vênh ở đầu làng: “Lâm Vũ – Nhận đóng đồ mộc và sửa chữa máy móc cũ”.

Lối dẫn vào nhà Vũ là một con đường mòn lầy lội, hai bên là cỏ dại mọc lút đầu gối, đẫm nước mưa. Càng đi sâu vào, không khí càng trở nên tĩnh lặng một cách cực đoan. Không có tiếng chim hót, không có tiếng trẻ con đùa nghịch, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ lá kim tạo nên một bản nhạc buồn bã, thê lương. Ngôi nhà gỗ hiện ra cuối con đường, xám xịt và tách biệt, như một ốc đảo bị thế gian ruồng bỏ.

Trước hiên nhà, một người đàn ông đang cúi đầu bên một khối gỗ lớn. Anh không mặc áo khoác, chỉ có chiếc áo thun đen để lộ những đường cơ bắp săn chắc ở cánh tay. Tiếng đục gỗ vang lên đều đặn, khô khốc: Cộp... cộp... cộp... Từng nhát búa nện xuống dứt khoát như thể anh đang trút bỏ tất cả sự phẫn nộ vào vật vô tri.

“Chào anh,” Vy lên tiếng, giọng cô phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.

Nhát búa dừng lại giữa chừng. Người đàn ông không ngẩng đầu ngay lập tức. Anh hít một hơi thật sâu, đôi vai rộng khẽ rung lên. Khi anh chậm rãi đứng thẳng người và quay lại, Vy cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đó là người đàn ông đêm qua. Dưới ánh sáng ban ngày, gương mặt anh hiện lên rõ nét với những đường nét sắc sảo nhưng u uất. Đôi mắt anh sâu thẳm, bao quanh bởi những quầng thâm và một sự cảnh giác cao độ.

“Tôi không tiếp khách,” giọng anh trầm, khàn và đặc biệt lạnh lùng.

“Tôi muốn đặt một cái kệ sách,” Vy cố giữ giọng mình ổn định, cô tiến lại gần thêm một bước, đôi mắt liếc nhanh qua xưởng mộc ngổn ngang. “Tôi mới chuyển tới đây, nhà trọ không có chỗ để tài liệu.”

Lâm Vũ ném chiếc đục xuống bàn gỗ, âm thanh va chạm chát chúa. Anh bước tới trước mặt cô, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy Vy, tạo ra một áp lực vô hình. “Trong thị trấn có ba tiệm mộc lớn. Họ có máy móc hiện đại và thợ lành nghề. Cô không cần phải lặn lội đến cái nơi quỷ ám này.”

“Nhưng họ không biết cách nhặt mảnh chai vỡ giữa đường để bảo vệ người khác,” Vy nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh.

Đôi đồng tử của Vũ khẽ co rụt lại. Anh nhìn cô trân trân, môi mím chặt thành một đường thẳng tắp. Sự im lặng kéo dài giữa hai người, chỉ có tiếng gió thông vẫn rì rào xung quanh. Vũ không hỏi cô là ai, cũng không giải thích hành động đêm qua. Anh chỉ quay lưng đi, cầm lấy chiếc đục gỗ và tiếp tục công việc của mình như thể Vy không hề tồn tại.

“Nếu không đóng kệ sách, vậy anh có thể sửa cái này không?” Vy không bỏ cuộc. Cô bước thẳng vào hiên nhà, cố ý tiến sâu hơn vào không gian riêng tư của anh.

“Cô làm gì thế?” Vũ gầm lên, anh xoay người lại, tay vẫn lăm lăm chiếc đục.

Nhưng Vy đã đứng khựng lại. Qua cánh cửa hé mở của gian phòng chính, cô nhìn thấy một thứ hoàn toàn lạc lõng với đống gỗ mục và mùn cưa bên ngoài. Ở góc tối của gian phòng, phủ một lớp bụi mờ, là một chiếc đàn piano đại dương cầm màu đen. Nó đứng đó, im lìm như một ngôi mộ cổ, bị che phủ bởi một tấm vải lanh màu đen đã sờn rách ở các góc.

Ánh mắt của Vũ ngay lập tức chuyển từ giận dữ sang một nỗi đau đớn tột cùng khi thấy hướng nhìn của Vy. Anh lao tới, thô bạo đóng sầm cánh cửa gỗ lại, tạo ra một tiếng động vang dội khắp bìa rừng.

“Cút đi!” Anh nghiến răng, từng từ thốt ra như chứa đựng thuốc súng. “Trước khi tôi làm điều gì đó khiến cô hối hận vì đã tò mò.”

Vy cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơn giận của anh, nhưng cô cũng nhìn thấy thứ khác: một sự run rẩy nhẹ ở đầu ngón tay anh khi anh chạm vào cánh cửa. Đó không phải là đôi tay của một kẻ sát nhân máu lạnh, đó là đôi tay của một người đang cố gắng bám víu vào những gì còn sót lại của một linh hồn bị xé nát.

“Tôi là Hạ Vy, phóng viên,” cô nói khẽ, lần này không dùng giọng điệu của một khách hàng, mà là của một người muốn tìm kiếm sự thật. “Lâm Vũ, anh có biết bài hát Hurricane không? Nó kể về một người đàn ông bị cả thế giới quay lưng vì một tội lỗi anh ta không phạm phải.”

Vũ khựng lại. Anh không nhìn cô, nhưng cái đầu hơi cúi xuống cho thấy anh đang nghe.

“Tôi không tin vào những gì đám đông ở thị trấn này nói,” Vy tiếp tục, giọng cô kiên định. “Họ gọi anh là quỷ dữ, nhưng tôi chỉ thấy một người đàn ông đang tự giam cầm mình trong một nhà tù không song sắt. Tôi sẽ quay lại, Lâm Vũ. Không phải vì cái kệ sách, mà vì sự thật nằm dưới lớp vải đen của chiếc đàn kia.”

Vũ không trả lời. Anh vẫn đứng tựa lưng vào cánh cửa đã đóng chặt, gương mặt chìm vào bóng tối. Vy chậm rãi quay người bước đi. Khi cô đã đi được một đoạn khá xa trên con đường mòn, cô vẫn cảm thấy ánh mắt của anh đang dõi theo sau lưng – một ánh mắt đầy rẫy sự mâu thuẫn giữa việc muốn xua đuổi và khao khát được thấu hiểu.

Gió bỗng thổi mạnh hơn, mang theo mùi nhựa thông ngai ngái. Vy siết chặt cuốn sổ tay trong túi áo. Cô biết mình vừa khơi mào một cuộc chiến không cân sức với cả một thị trấn, nhưng hình ảnh chiếc piano bị bụi phủ mờ đã khẳng định một điều: Lâm Vũ không giết Bảo Anh. Một nghệ sĩ có thể giết một con người, nhưng họ không bao giờ có thể để linh hồn âm nhạc của mình chết một cách nhục nhã như vậy nếu họ thực sự có tội.

Bản giao hưởng của sự oan sai đã chính thức bắt đầu hồi thứ nhất, và Vy sẽ là người cầm đũa chỉ huy để ép những nốt nhạc lỗi phải lên tiếng.