Sáng hôm sau, Hạ Vy quyết định thực hiện một cuộc càn quét thông tin theo cách cổ điển nhất của giới báo chí: thâm nhập vào "trung tâm tin đồn". Ở một thị trấn mà mạng internet dường như chỉ là thứ trang trí cho những chiếc điện thoại đời cũ, thì tiệm tạp hóa của bà Tư chính là trạm phát sóng mạnh mẽ nhất.
Tiệm tạp hóa nằm ngay ngã ba thị trấn, ám mùi thuốc lào, mùi cá khô và cả mùi của những câu chuyện phiếm được xào nấu qua nhiều năm tháng. Khi Vy bước vào, tiếng chuông gió treo ở cửa kêu lên lanh lảnh, kéo theo đó là sự im lặng đột ngột của ba bốn người phụ nữ đang túm tụm quanh sạp rau. Những ánh mắt dò xét, sắc lẹm như dao cạo quét từ đỉnh đầu xuống chân cô gái trẻ.
"Cô là người mới chuyển đến căn nhà của bà giáo cũ phải không?" Bà Tư – một người đàn bà có khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt lại láo liên không ngừng – lên tiếng phá vỡ bầu không khí đặc quánh.
"Vâng ạ, cháu mới về làm việc ở tờ báo huyện. Cháu định mua ít đồ dùng cá nhân." Vy mỉm cười, cố gắng tỏ ra vô hại hết mức có thể.
"Gớm, xinh xắn thế này mà lại chịu về cái xóm khỉ ho cò gáy này à?" Một người phụ nữ khác bĩu môi, tay vẫn thoăn thoắt nhặt sâu trên mớ hành. "Nhưng mà này cô phóng viên, ở đây có những quy tắc không ghi trên giấy đâu nhé. Đi đâu thì đi, chớ có bén mảng lên cái đồi thông phía Tây."
Vy vờ như vô tình hỏi lại khi đang lật xem mấy hộp trà: "Đồi thông phía Tây có gì sao ạ? Cháu thấy trên đó cảnh đẹp, định chiều nay lên chụp ít ảnh."
Cả tiệm tạp hóa bỗng chốc lặng ngắt. Bà Tư đang cân đường cho khách cũng dừng tay, giọng bà trầm xuống, đầy vẻ huyền bí: "Ảnh ọt gì cái nơi quỷ ám đó. Trên đó có một con quỷ dữ đội lốt người. Hắn ta giết người không ghê tay, mười năm trước đã dìm chết con bé Bảo Anh xinh đẹp nhất vùng này ngay dưới hồ sen đấy."
"Cháu có nghe loáng thoáng về vụ án đó," Vy tiếp cận gần hơn, đôi mắt lộ vẻ tò mò. "Nhưng cháu nghe nói anh ta... Lâm Vũ gì đó, đâu có bị đi tù?"
"Đấy mới là cái oan nghiệt!" Bà Tư đập mạnh bàn tay lên mặt quầy gỗ, làm đám bụi bay tứ tung. "Nhà hắn có tiền, lại khéo léo xóa dấu vết. Cảnh sát tìm mãi không ra bằng chứng trực tiếp, nhưng cả cái Bình Yên này ai mà chẳng biết hắn là hung thủ. Hắn ghen tuông bệnh hoạn, không muốn con bé đi thi piano trên thành phố nên đã ra tay. Cô nhìn đi, giờ hắn sống lầm lũi như con thú trong hang, chẳng ai thèm nhìn mặt. Đó là quả báo!"
Những người phụ nữ xung quanh gật đầu lia lịa, bắt đầu thi nhau kể về những câu chuyện rùng rợn: nào là Lâm Vũ thường xuyên mài dao trong đêm mưa, nào là hắn hay nhìn trộm con gái trong làng với ánh mắt thèm khát. Những lời nói ấy tuôn ra tự nhiên như hơi thở, một bản án không cần tòa án xét xử, được đúc kết từ sự thù ghét và định kiến thâm căn cố đế.
Vy im lặng lắng nghe, lòng cô dấy lên một sự ghê tởm khó tả. Cô nhận ra một chi tiết kỳ lạ: tất cả họ đều kể về vụ án với những tình tiết khớp nhau đến mức hoàn hảo, từ việc Vũ ghen tuông ra sao cho đến việc anh "máu lạnh" thế nào khi đứng trước thi thể nạn nhân. Sự trùng khớp này, trong nghiệp vụ điều tra, thường chỉ có hai khả năng: hoặc là sự thật hiển nhiên, hoặc là một kịch bản đã được nhồi nhét vào đầu họ quá lâu.
"Thế... con bé Bảo Anh đó, gia đình cô ấy giờ sao rồi ạ?" Vy hỏi thêm.
"Bố mẹ nó héo mòn rồi chết cả sau đó vài năm. Chỉ còn thằng em trai họ, giờ đang làm thư ký cho ông trưởng thị trấn. Tội nghiệp, nó vẫn hay thắp hương cho chị nó mỗi dịp bão về," bà Tư thở dài, rồi đột nhiên nheo mắt nhìn Vy. "Mà cô hỏi kỹ thế làm gì? Đừng nói là định viết bài bênh vực cho cái loại đó nhé. Ở đây, ai bênh vực hắn tức là kẻ thù của cả thị trấn này đấy."
Câu nói mang tính cảnh cáo nặc mùi đe dọa khiến Vy lạnh sống lưng. Cô nhận ra mình đang đứng giữa một hệ thống "tự quản" vô hình nhưng vô cùng chặt chẽ. Họ không dùng pháp luật, họ dùng sự tẩy chay và sự sỉ nhục để tiêu diệt một con người.
Rời khỏi tiệm tạp hóa với một túi đồ lỉnh kỉnh, Vy đi ngang qua nhà thờ cũ của thị trấn. Tiếng chuông chiều vang lên trầm mặc, những người hàng xóm ban nãy vừa thóa mạ Lâm Vũ giờ đây đang cung kính bước vào thánh đường với vẻ mặt hiền hậu, thánh thiện. Sự đối lập đó khiến cô rùng mình.
Khi về đến nhà, Vy thấy một bưu kiện nặc danh đặt ngay trước thềm cửa. Bên trong không có tên người gửi, chỉ có một chiếc đĩa nhạc cũ kỹ đã trầy xước và một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ nguệch ngoạc: "Sự thật không nằm ở những gì cô nghe thấy, mà nằm ở những nốt nhạc lỗi."
Vy cho đĩa vào máy phát. Một giai điệu piano vang lên, ban đầu rất mượt mà nhưng sau đó liên tục xuất hiện những nốt nhạc lỗi, lạc điệu một cách khó hiểu. Giữa những âm thanh hỗn loạn đó, một giọng nữ cao vút, trong trẻo vang lên, nhưng lại mang một âm hưởng u sầu như tiếng khóc. Đó là giọng hát của Bảo Anh.
Vy sững sờ. Cô nhận ra bài hát này không phải là một bản nhạc piano thông thường. Có một lời nhắn gửi nào đó đang bị giấu kín trong những nốt nhạc lệch tông kia. Đặc biệt hơn, ở góc vỏ đĩa nhạc, cô nhìn thấy một vệt màu nâu đỏ đã khô lại từ lâu.
Lấy tăm bông thấm thử và đưa lên mũi ngửi, trái tim Vy đập loạn nhịp. Mùi sắt đặc trưng. Đó là máu. Một chiếc đĩa nhạc dính máu của nạn nhân mười năm trước, tại sao lại xuất hiện ở đây, ngay khi cô vừa đặt chân đến thị trấn này?
Cô nhìn lên bức tường, nơi cô đã dán tấm bản đồ thị trấn và sơ đồ vụ án mười năm trước. Những "người hàng xóm tốt bụng" ban nãy hiện lên trong tâm trí cô với những nụ cười lạnh lẽo. Có vẻ như, trong cái thị trấn Bình Yên này, mỗi ngôi nhà đều chôn giấu một bí mật, và Lâm Vũ chính là cái hố đen mà họ dùng để lấp liếm tất cả tội lỗi của mình.
Đêm đó, bão lại về. Tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng oán than của một linh hồn chưa được siêu thoát. Vy ngồi trong bóng tối, nhìn về hướng đồi thông phía Tây. Cô biết, mình không còn đường lùi nữa. Bản giao hưởng này đã bắt đầu, và cô buộc phải tìm ra nốt nhạc cuối cùng để kết thúc nó.