Mưa xối xả gột rửa bùn đất trên những bậc thềm đá, nhưng không cách nào rửa sạch được nỗi oan ức đang bao trùm lấy đồn cảnh sát thị trấn Bình Yên. Hạ Vy đứng dưới gốc cây bàng già đối diện cổng đồn, áo khoác ướt đẫm, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và phẫn nộ. Cô biết, trong căn phòng giam ngột ngạt kia, Lâm Vũ đang phải đối mặt với những đòn tâm lý tàn nhẫn nhất.
Tận dụng lúc toán cảnh sát trực đêm đang mải mê bàn tán về vụ tìm thấy chiếc ruy băng màu hồng, Vy lẻn qua lối cửa sau dành cho nhân viên vệ sinh. Nhờ những ngày làm phóng viên điều tra, cô biết cách bước đi mà không phát ra tiếng động. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực khi đi dọc hành lang tối tăm, nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi ẩm mốc.
Cô tìm thấy Vũ ở phòng giam số 4, căn phòng nằm biệt lập cuối dãy. Anh ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo, đôi bàn tay bị còng chặt vào một thanh sắt. Ánh đèn vàng vọt từ hành lang hắt vào, chỉ đủ để lộ ra những vết bầm tím mới trên gương mặt góc cạnh của anh.
"Vũ..." Vy thầm thì, áp sát mặt vào những song sắt lạnh ngắt.
Lâm Vũ ngẩng đầu. Trong bóng tối, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển thành lo âu. Anh lết lại gần, giọng khàn đặc: "Sao cô còn ở đây? Lê Minh sẽ không để yên nếu hắn thấy cô đâu."
"Tôi không sợ hắn," Vy vươn tay qua khe hở, chạm nhẹ vào những ngón tay thô ráp của anh. "Vũ, nghe tôi nói đây. Họ đã ngụy tạo bằng chứng. Chiếc ruy băng đó không thể có ở đó. Tôi đã tìm thấy một thứ..."
Cô lấy ra mảnh giấy nhật ký của Bảo Anh, ép nó sát vào song sắt để anh nhìn thấy. "Mật mã 315. Anh có biết nó nghĩa là gì không? Bảo Anh đã viết rằng tiếng đàn của anh không lỗi, nhưng sự thật thì có."
Vũ nhìn chằm chằm vào những nốt nhạc được kẻ vội. Hơi thở anh bỗng trở nên dồn dập. Ký ức về mười năm trước ùa về như một cơn thác lũ. 315 không phải là một con số ngẫu nhiên. Đó là một tần số, một mã vạch, hay là một điều gì đó mà anh và Bảo Anh từng bí mật chia sẻ?
"315..." Vũ lẩm bẩm, đôi mắt anh chợt giãn ra. "Đó là số thứ tự của hẻm đá phía sau nhà thờ cổ. Ngày đó, Bảo Anh thường hay trốn ra đó để nghe tôi tập đàn từ xa. Vy, có thể thứ cô ấy muốn giấu không nằm trong nhà tôi, mà nằm ở đó."
Đúng lúc đó, tiếng ủng da nện xuống sàn hành lang vang lên. Vy giật mình, cô siết chặt tay Vũ một lần cuối. "Tôi sẽ tìm ra nó. Đừng bỏ cuộc, Vũ. Anh đã hứa sẽ chơi cho tôi nghe bản nhạc của cuộc đời anh mà."
Vũ nhìn theo bóng lưng Vy biến mất vào bóng tối hành lang. Lần đầu tiên sau mười năm bị giam cầm trong một nhà tù không song sắt mang tên "định kiến", anh cảm thấy một luồng sức mạnh lạ kỳ chạy dọc sống lưng. Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng đôi bàn tay mình đang lướt trên những phím đàn, không phải là tiếng gào thét của bão tố, mà là giai điệu của niềm hy vọng đang bắt đầu nảy mầm.
Bên ngoài, Vy lao mình vào màn mưa, hướng về phía nhà thờ cổ. Cô không biết rằng, từ phía cửa sổ văn phòng tầng hai, một đôi mắt lạnh lẽo đang quan sát từng chuyển động của cô. Lê Minh xoay xoay chiếc khuy đồng trong tay, môi nở một nụ cười tàn nhẫn.
"Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi, cô phóng viên ạ."