MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃOChương 14: CUỘC KHÁM XÉT NHỤC NHÃ

ĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃO

Chương 14: CUỘC KHÁM XÉT NHỤC NHÃ

850 từ · ~5 phút đọc

Mưa bắt đầu chuyển nặng hạt, biến những con đường đất đỏ của thị trấn Bình Yên thành những rãnh bùn nhầy nhụa. Sau khi Lâm Vũ bị áp giải đi, đoàn người của ông Hùng và Lê Minh không lập tức rời về đồn cảnh sát. Họ quay ngược trở lại, rầm rộ tiến về phía căn nhà gỗ bên bìa rừng.

Hạ Vy chạy theo sau, hơi thở đứt quãng, lòng bàn tay vẫn siết chặt chiếc khuy đồng cũ kỹ. Cô biết họ muốn làm gì. Khi không có bằng chứng, kẻ nắm quyền sẽ tự "tạo" ra bằng chứng.

"Các người không có lệnh khám xét!" Vy hét lên khi thấy hai viên cảnh sát đạp tung cánh cửa gỗ mà đêm qua cô vừa tìm thấy sự bình yên.

Lê Minh thong thả quay lại, che cho cha mình một tán ô đen tuyền. Hắn cười, nụ cười không chạm tới ánh mắt lạnh lẽo: "Ở đây, chúng tôi bảo vệ dân làng. Khi một đứa trẻ mất tích, sự an toàn của thị trấn chính là 'lệnh' cao nhất. Chẳng phải cô phóng viên đây cũng muốn tìm ra sự thật sao?"

Bên trong căn nhà, cảnh tượng trở nên hỗn loạn. Những giá sách cũ bị hất tung, những linh kiện máy móc Vũ đang sửa dở bị gạt bay xuống sàn, vang lên những tiếng lạch cạch khô khốc. Vy đứng ở cửa, uất nghẹn nhìn những kỷ vật ít ỏi của Vũ bị giày xéo dưới những đôi ủng đầy bùn đất.

"Tìm kỹ vào! Chắc chắn nó giấu thứ gì đó của con bé ở đây!" Tiếng ông Hòa, cha đứa trẻ mất tích, gầm lên từ phía sau.

Sự nhục nhã lên đến đỉnh điểm khi một viên cảnh sát thô bạo giật phăng tấm bạt phủ chiếc đàn piano. Tiếng vải rách "xoẹt" một nhát nghe như tiếng lòng của Vũ đang bị xẻ làm đôi. Hắn dùng báng súng đập mạnh vào nắp đàn, rồi bắt đầu lùng sục bên trong các phím đàn ngà voi.

"Nhìn này!" Viên cảnh sát reo lên.

Hắn lôi ra từ kẹt phía sau thùng đàn một chiếc ruy băng màu hồng nhạt. Cả căn phòng bỗng chốc lặng phắt. Ông Hòa lao tới, giật lấy chiếc ruy băng, gào lên đau đớn: "Của bé Mai! Đây là dây buộc tóc của con bé sáng nay! Thằng quỷ đó... nó đã giấu con tôi ở đâu?"

Đám đông đứng ngoài cửa ồ lên phẫn nộ. Những tiếng chửi rủa vang tận trời xanh. Vy đứng sững người. Cô biết chiếc ruy băng đó không thể ở đó. Đêm qua cô đã ở đây, cô đã chạm vào phím đàn, đã dựa vào thùng gỗ này. Không có một thứ gì màu hồng hiện diện trong không gian xám xịt này cả.

"Đồ giả mạo!" Vy xông vào, nhưng lập tức bị Lê Minh chặn lại. Hắn ghì chặt cánh tay cô, cúi sát tai cô thì thầm: "Cô thấy chưa? Công lý đã lên tiếng. Sự thật không nằm ở những gì cô thấy, mà nằm ở những gì chúng tôi muốn người khác thấy."

Vy nhìn thẳng vào mắt Lê Minh, không hề sợ hãi: "Chiếc khuy đồng của cha anh... nó nằm ở hiện trường nơi các người bắt Vũ, trong khi ông ấy mặc bộ cảnh phục cũ từ mười năm trước. Tại sao một cảnh sát trưởng lại phải 'đóng kịch' một vụ bắt giữ bằng bộ đồ cũ kỹ đó? Các người đang sợ điều gì từ quá khứ sao?"

Gương mặt Lê Minh thoáng biến sắc, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Hắn hất mạnh tay Vy ra, ra lệnh cho cấp dưới: "Niêm phong căn nhà này lại. Đưa tất cả bằng chứng về đồn. Còn cô phóng viên này... nếu còn dám bén mảng đến khu vực điều tra, hãy bắt cô ta vì tội cản trở."

Họ rút đi, để lại một căn nhà tan hoang và một tâm hồn bị tổn thương sâu sắc. Vy quỳ xuống giữa đống đổ nát, tay chạm vào những phím đàn piano giờ đã dính đầy bùn đất. Giữa đống hoang tàn ấy, mắt cô chợt dừng lại ở một mảnh giấy nhỏ bị rơi ra từ kẽ tủ sách vừa bị lật nhào.

Đó không phải là hồ sơ vụ án, mà là một trang nhật ký cũ của Bảo Anh – nạn nhân mười năm trước. Trên trang giấy úa vàng, có những nốt nhạc được kẻ vội bằng tay, nhưng ở nốt Fa và La, cô gái ấy đã đánh dấu X rất đậm, kèm theo một dòng chữ nhỏ xíu: "Tiếng đàn của anh ấy không bao giờ lỗi, nhưng sự thật thì có... 315."

Vy nén đau thương, giấu mảnh giấy vào ngực áo. Cô nhận ra rằng, trong khi cả thị trấn đang say sưa trong buổi tế thần mang tên Lâm Vũ, thì những "nốt nhạc lỗi" từ mười năm trước đang bắt đầu phát ra những âm thanh chỉ dẫn cô đến một sự thật kinh hoàng hơn nhiều.