Không khí trước cổng nhà ông Hòa đặc quánh mùi xăng và sự thù hận. Đám đông đang gầm thét bỗng chốc lặng đi trong vài giây trước hành động điên rồ của Hạ Vy. Một cô gái mảnh khảnh, người vẫn còn mặc chiếc áo khoác len cũ kỹ rộng thùng thình của kẻ bị ruồng bỏ, lại dám đứng chắn giữa công lý tự phát và "con quỷ" của thị trấn.
"Tránh ra, cô phóng viên!" Một giọng nói đanh thép vang lên, uy quyền và lạnh lùng.
Đám đông dạt sang hai bên. Lê Minh bước tới, bên cạnh hắn là cha hắn – ông Lê Hùng, người từng giữ chức cảnh sát trưởng và hiện vẫn là nhân vật quyền lực nhất cái thị trấn này. Khác với vẻ đạo mạo thường ngày, ông Hùng hôm nay mặc bộ cảnh phục cũ, tay đặt lên bao súng bên hông, ánh mắt nhìn Vũ như nhìn một vật thể bẩn thỉu cần được dọn dẹp.
"Cháu đang cản trở người thi hành công vụ đấy, Hạ Vy," ông Hùng nói, giọng trầm đục. "Đứa trẻ đang mất tích. Mười năm trước, chúng ta đã nương tay cho nó vì thiếu bằng chứng. Nhưng hôm nay, lịch sử sẽ không lặp lại."
"Bằng chứng đâu?" Vy thét lên, giọng cô lạc đi giữa tiếng gió. "Chỉ vì ông Hòa 'cảm thấy' nhìn thấy bóng anh ấy? Hay vì các người cần một cái tên để xoa dịu nỗi sợ hãi của chính mình? Nếu cảnh sát làm việc bằng cảm giác, thì công lý ở thị trấn này chỉ là một trò hề!"
Lê Minh tiến lên một bước, hắn nhìn vệt máu khô trên vai Vy – vết thương từ hòn đá đêm qua – rồi nheo mắt cười nhạt. "Cô yêu hắn đến mức mất trí rồi sao? Nhìn hắn đi, nhìn đôi bàn tay lầm lũi đó đi. Hắn là Hurricane, Vy ạ. Hắn chỉ mang đến sự hủy diệt."
Lâm Vũ nãy giờ vẫn đứng yên như một pho tượng gỗ, bất ngờ siết chặt lấy vai Vy, toan kéo cô ra sau lưng mình. Anh không muốn cô trở thành mục tiêu của làn đạn hay sự phẫn nộ này. Nhưng Vy nắm chặt lấy tay anh, đôi chân cô như đóng đinh xuống mặt đất bùn lầy.
"Đừng chạm vào anh ấy!" Vy hét lên khi ông Hùng rút súng ra, họng súng đen ngóm chĩa thẳng về phía hai người.
Tiếng lên đạn "rắc" vang lên khô khốc. Đám đông nín thở. Những người dân vừa nãy còn hăng máu bỗng chốc chùn bước khi thấy họng súng thật sự xuất hiện.
"Lâm Vũ, quỳ xuống và đưa tay ra sau đầu!" Ông Hùng ra lệnh. "Hạ Vy, bước sang một bên, nếu không tôi sẽ buộc phải khép cháu vào tội che giấu tội phạm nguy hiểm."
"Vậy thì bắn đi!" Vy bước lên một bước, lồng ngực cô đối diện trực tiếp với họng súng. "Bắn một phóng viên điều tra ngay trước mặt hàng trăm nhân chứng đi! Để cả nước này biết rằng ở thị trấn Bình Yên, sự thật được giải quyết bằng súng đạn!"
Lòng bàn tay Vũ đẫm mồ hôi lạnh. Anh chưa bao giờ sợ chết, nhưng lúc này, anh sợ cô chết. Anh nhìn thấy sự run rẩy trong đôi vai nhỏ bé của cô, nhưng đôi mắt cô lại không hề lay chuyển. Đó là đôi mắt của một người đã nhìn thấu bóng tối và chọn đứng về phía ánh sáng.
Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, một tiếng nổ vang lên. Không phải tiếng súng, mà là tiếng sấm rền từ phía rừng già, báo hiệu một cơn bão mới đang tràn về. Lê Minh nheo mắt, ra hiệu cho hai viên cảnh sát cấp dưới tiến lên.
"Bắt nó lại. Nếu cô ta cản trở, cứ cưỡng chế," Lê Minh ra lệnh lạnh lùng.
Vũ cảm nhận được sự tuyệt vọng đang vây lấn. Anh khẽ cúi đầu, ghé sát tai Vy, thì thầm: "Cảm ơn vì đã tin tôi... nhưng đủ rồi, Vy. Đừng để mình chết ở đây."
Anh buông tay cô ra, chủ động bước lên phía trước, đưa đôi tay chai sần ra. Hai viên cảnh sát lập tức lao tới, vật anh xuống bùn đen. Chiếc còng số tám lạnh lẽo khóa chặt cổ tay anh. Đám đông lại bắt đầu gào thét, những nắm đấm và bãi nước bọt bắt đầu trút xuống người anh như một cơn mưa nhục nhã.
Vy bị đẩy ngã sang một bên, cô bất lực nhìn Vũ bị lôi đi. Trước khi bị tống vào xe thùng, Vũ quay lại nhìn cô một lần cuối. Trong ánh mắt ấy không có sự oán trách, chỉ có một nỗi buồn mênh mông và một lời nhắn nhủ thầm lặng: Hãy chạy đi.
Chiếc xe thùng lao đi, để lại Vy đứng giữa màn mưa bắt đầu nặng hạt. Những "người hàng xóm tốt bụng" dần tản ra, để lại mình cô với nỗi đau thấu tim gan. Nhưng trong sự im lặng ấy, Vy phát hiện ra một thứ. Dưới chân chỗ Vũ vừa bị vật xuống, có một chiếc khuy áo nhỏ màu đồng của cảnh sát, nhưng nó không phải loại mới. Nó cũ kỹ, mòn vẹt, giống hệt loại mà ông Hùng đang đeo.
Sự nghi ngờ bùng lên thành ngọn lửa. Vy lau nước mắt, siết chặt chiếc khuy trong lòng bàn tay. Họ đã bắt được Vũ, nhưng họ đã quên mất một điều: Cơn bão thật sự chỉ vừa mới bắt đầu từ tâm trí của một phóng viên không còn gì để mất.