Ánh bình minh của ngày mới không mang theo sự ấm áp mà chỉ làm lộ rõ vẻ điêu tàn của thị trấn Bình Yên sau một đêm dông bão. Hạ Vy thức dậy trên chiếc trường kỷ trong nhà Vũ, người vẫn còn quấn chặt chiếc áo khoác len dày của anh. Cơn sốt nhẹ từ trận mưa đêm qua khiến đầu óc cô hơi lơ mơ, nhưng tiếng chuông nhà thờ vang lên liên hồi một cách bất thường đã lập tức đánh thức bản năng của một phóng viên.
Vũ không có trong nhà. Chiếc rìu thường ngày vẫn dựng ở cửa đã biến mất.
Vy loạng choạng bước ra sân, hơi lạnh của rừng già xộc vào cánh mũi. Từ phía con đường mòn dẫn về trung tâm thị trấn, tiếng loa phóng thanh rè rè vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của đại ngàn: "Thông báo khẩn... Bé gái Lê Mai, 6 tuổi, con ông Hòa trưởng thôn, mất tích từ 5 giờ sáng nay... Ai thấy hoặc biết thông tin xin báo ngay cho chính quyền..."
Máu trong người Vy như đông cứng lại. Cô biết điều gì sẽ xảy đến tiếp theo. Ở một nơi mà định kiến đã bắt rễ sâu như Bình Yên, mỗi khi có một tai họa ập xuống, đám đông sẽ không đi tìm sự thật, họ sẽ đi tìm một tế thần. Và tế thần duy nhất họ có là người đàn ông đang sống trong bóng tối bìa rừng.
Cô chạy vội về phía trung tâm. Khi vừa chạm đến rìa thị trấn, Vy bàng hoàng trước cảnh tượng trước mắt. Một đám đông cuồng nộ đang tập trung trước cổng nhà ông Hòa. Những gương mặt mới hôm qua còn hiền hậu đi chùa, nay đỏ gay vì giận dữ. Họ cầm gậy gộc, cuốc xẻng và cả những chai xăng tự chế.
"Chỉ có thể là nó! Con quỷ mười năm trước đã trở lại!" "Đốt nhà nó đi! Đuổi nó ra khỏi đây hoặc treo cổ nó lên!"
Tiếng gào thét của ông Hòa – người cha đang quẫn trí – như đổ thêm dầu vào lửa: "Tôi đã thấy bóng nó lảng vảng gần nhà tôi đêm qua! Chính là Lâm Vũ! Nó đã bắt con tôi để trả thù chúng ta!"
Vy chen qua đám đông, cố gắng hét lên: "Mọi người bình tĩnh đi! Đêm qua Lâm Vũ ở cùng tôi! Anh ấy không đi đâu cả!"
Đám đông khựng lại trong một giây, hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía Vy. Nhưng thay vì sự thấu hiểu, cô chỉ nhận lại những tiếng cười mỉa mai và những ánh nhìn ghê tởm.
"Nhìn xem! Con phóng viên này đã bị nó bỏ bùa rồi!" Bà Tư tạp hóa chỉ tay vào Vy, giọng rít lên. "Cô ở cùng nó đêm qua ư? Thật nhục nhã! Loại đàn bà ngủ cùng kẻ giết người thì lời nói có giá trị gì?"
Đúng lúc đó, từ phía rừng già, bóng dáng cao lớn của Lâm Vũ xuất hiện. Anh đang vác trên vai một bó củi lớn, bước chân khựng lại khi nhìn thấy đám đông đang bao vây Hạ Vy. Không một lời giải thích, không một biểu cảm, Vũ buông bó củi xuống, đôi mắt anh bình thản đến mức đáng sợ. Sự bình thản của một người đã quá quen với việc bị cả thế giới quay lưng.
"Nó kìa! Giết nó!"
Đám đông như một bầy ong vỡ tổ, lao về phía Vũ. Vy không kịp suy nghĩ, cô chạy băng lên, đứng chắn ngay trước mặt anh. Một gã thanh niên đang giơ cao chiếc gậy gỗ khựng lại vì suýt đập trúng đầu cô.
"Tránh ra, đồ hèn hạ!" Gã thanh niên quát.
"Tôi không tránh!" Vy dang rộng hai tay, đôi mắt cô rực cháy, đối đầu trực diện với cả thị trấn. "Các người gọi đây là công lý sao? Không có bằng chứng, không có dấu vết, chỉ có sự thù hận mù quáng! Nếu muốn chạm vào anh ấy, các người phải bước qua xác tôi trước!"
Vũ đứng sau lưng cô, đôi bàn tay anh siết chặt đến mức nổi gân xanh. Lần đầu tiên trong mười năm qua, bóng lưng anh không còn cô độc. Có một người phụ nữ nhỏ bé đang dùng cả tính mạng để bảo vệ anh trước mũi súng và gậy gộc của dư luận.
"Vy... đi đi," Vũ thì thầm, giọng anh run rẩy vì xúc động. "Cô không nợ tôi điều này."
"Tôi không đứng về phía anh vì tôi nợ anh," Vy đáp, giọng cô vang dội giữa không gian đang sặc mùi thuốc súng. "Tôi đứng về phía anh vì anh đúng. Và vì tôi sẽ không để họ giết chết sự thật một lần nữa!"
Bầu không khí căng thẳng đến cực độ. Một chai xăng bị ném tới, rơi ngay dưới chân họ, lửa bùng lên dữ dội. Giữa vòng vây của sự cuồng nộ, Lâm Vũ bất ngờ nắm lấy tay Vy. Cái nắm tay đầu tiên giữa thanh thiên bạch nhật, công khai và đầy thách thức.
Cơn bão định kiến mười năm trước đã quay lại, nhưng lần này, Hurricane không còn đi một mình.