MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃOChương 11: MỘT ĐÊM Ở NHÀ GỖ

ĐƯỜNG VỀ TRONG CƠN BÃO

Chương 11: MỘT ĐÊM Ở NHÀ GỖ

932 từ · ~5 phút đọc

Tiếng lửa cháy tí tách trong lò sưởi là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ngột nạt bên trong căn nhà gỗ. Hạ Vy ngồi bó gối trên chiếc ghế bành cũ, đôi vai vẫn còn run lên nhè nhẹ dưới lớp áo len quá khổ của Vũ. Mùi nhựa thông và mùi của nắng quái trên sợi vải bao bọc lấy cô, tạo ra một cảm giác an toàn kỳ lạ giữa lúc ngoài kia, cơn cuồng nộ của đám đông vừa quét qua.

Lâm Vũ tiến lại gần, trên tay bưng một bát nước ấm và một chiếc hộp cứu thương bằng sắt đã rỉ sét. Anh quỳ một chân xuống bên cạnh cô, động tác dứt khoát nhưng thận trọng.

"Để tôi xem vết thương," anh nói, giọng thấp và khàn.

Vy khẽ kéo cổ áo len rộng sang một bên, để lộ vệt xước dài đỏ ửng trên bả vai trắng ngần – dấu tích của hòn đá bay xuyên qua cửa sổ lúc nãy. Khi những ngón tay chai sần của Vũ chạm vào da thịt, Vy khẽ giật mình. Không phải vì đau, mà vì một luồng điện tê tái lan tỏa. Anh tỉ mỉ lau sạch vết thương, đôi mắt tập trung cao độ như thể đang sửa chữa một món đồ thủ công tinh xảo nhất đời mình.

"Đau không?" anh hỏi mà không ngẩng đầu.

"Không đau bằng việc nhìn thấy họ đối xử với anh như vậy suốt mười năm," Vy thầm thì, mắt nhìn đăm đăm vào ánh lửa.

Vũ khựng lại, đôi bàn tay to lớn siết chặt miếng bông gòn. Anh thở dài, đứng dậy cất hộp cứu thương rồi bước về phía góc tối của căn phòng, nơi chiếc piano vẫn nằm phủ bạt đen như một nấm mồ im lặng.

"Cô không hiểu đâu, Vy. Mười năm trước, tôi đã có tất cả. Một suất học bổng tại nhạc viện trung ương, những đêm diễn đầy ánh đèn, và cô ấy... Bảo Anh là người duy nhất tin rằng tiếng đàn của tôi có thể chữa lành vết thương cho thế giới này."

Lần đầu tiên, Vũ chủ động nhắc về quá khứ. Anh kéo tấm bạt đen xuống, bụi bặm bay lất phất trong ánh đèn dầu. Những phím đàn ngà voi đã ngả vàng hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo.

"Đêm đó, tôi định cầu hôn cô ấy ngay sau buổi hòa nhạc. Tôi đã tập bản giao hưởng 'Hurricane' cả nghìn lần. Nhưng rồi..." Vũ cười nhạt, một nụ cười đầy sự tự giễu. "Tiếng đàn bị thay thế bằng tiếng thét, và đôi bàn tay này thay vì chạm vào phím đàn thì lại bị khóa vào còng sắt. Khi họ thả tôi ra vì không đủ bằng chứng, tôi nhận ra đôi bàn tay này đã chết rồi. Nó không còn cảm nhận được giai điệu, nó chỉ thấy máu và sự thù hận."

Vy đứng dậy, bước đến bên cạnh anh. Cô nhìn thấy những vết chai sạn vì cầm rìu, cầm búa trên đôi tay từng thuộc về một thiên tài. Cô nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay anh, rồi từ từ nhấn một phím đàn xuống. Một nốt nhạc trầm đục vang lên, cô độc và lạc lõng.

"Nó chưa chết, Vũ ạ. Nó chỉ đang chờ một lý do để rung động trở lại thôi," cô nhìn thẳng vào mắt anh, sự kiên định trong đôi mắt ấy khiến Vũ thấy xót xa. "Anh đóng quan tài để chôn cất nỗi đau của người khác, nhưng chính anh lại đang tự nhốt mình trong một cái quan tài không đáy suốt mười năm. Tại sao không thử chơi một bản nhạc... cho chính mình?"

Vũ nhìn xuống những phím đàn. Trong một khoảnh khắc, hơi ấm từ bàn tay Vy như truyền vào anh một thứ dũng khí đã mất. Anh ngồi xuống ghế, đôi vai to lớn hơi khom lại. Những ngón tay anh run rẩy chạm vào phím đàn. Ban đầu là những nốt nhạc rời rạc, méo mó như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị xiềng xích. Nhưng rồi, nhịp điệu dần trở nên dồn dập, mạnh mẽ và cuồng loạn.

Đó không phải là một bản nhạc du dương. Đó là bão tố. Đó là tiếng gào thét của một người bị oan sai, là sự uất hận của mười năm bị xua đuổi, là tình yêu cháy bỏng đã bị vùi lấp dưới bùn đen. Tiếng đàn rung lên dữ dội, át cả tiếng gió rít ngoài bìa rừng.

Hạ Vy đứng tựa lưng vào hông đàn, nước mắt cô lặng lẽ rơi. Cô không nhìn thấy một nghi phạm giết người, cô nhìn thấy một tâm hồn nghệ sĩ đang quằn quại trong đau đớn để tìm đường hồi sinh.

Khi nốt nhạc cuối cùng dứt hẳn, căn nhà gỗ rơi vào một sự im lặng tuyệt đối. Vũ vẫn ngồi đó, đầu cúi thấp, hơi thở dồn dập. Vy bước tới, từ phía sau, cô nhẹ nhàng ôm lấy vai anh. Cái chạm thật khẽ, nhưng đủ để khiến tảng băng cuối cùng trong lòng người đàn ông này tan chảy.

"Tôi đã nghe thấy rồi," cô thì thầm bên tai anh. "Bản giao hưởng của sự thật. Nó rất đẹp, Vũ ạ."

Trong đêm bão ấy, giữa căn nhà gỗ đơn độc, có hai trái tim đã lần đầu tiên đập cùng một nhịp, thấu hiểu và sưởi ấm cho nhau, chuẩn bị cho cuộc đối đầu sinh tử với sự định kiến nghiệt ngã đang chực chờ ngoài kia.