Đêm Bình Yên đổ xuống một màu đen đặc quánh. Những cơn gió từ cánh rừng đại ngàn rít qua các khe cửa, nghe như tiếng gào thét của một linh hồn bị giam cầm. Hạ Vy ngồi trong căn phòng thuê nhỏ ở rìa thị trấn, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng cô lên bức tường vôi loang lổ. Cô đang cố hệ thống lại những nét mặt biến dạng của "Hội đồng tự quản" sáng nay, nhưng sự tĩnh lặng đáng sợ bên ngoài khiến cô không thể tập trung.
Bỗng nhiên, một tiếng "xoảng" chát chúa vang lên.
Chiếc cửa sổ kính ngay sát bàn làm việc của Vy vỡ vụn. Một hòn đá to bằng nắm tay, quấn quanh bởi một mảnh giấy trắng rách nát, lăn lóc dưới chân cô. Vy bàng hoàng đứng dậy, tim đập thình thịch. Cô tiến về phía cửa sổ, nhìn qua lớp kính vỡ.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt và nhòe nhoẹt vì nước mưa, một nhóm người đang đứng đó. Họ không phải là những kẻ xa lạ. Đó là bà Tư tiệm tạp hóa vốn luôn miệng niệm Phật, là anh thanh niên giao hàng vẫn hay cười chào cô mỗi sáng. Nhưng giờ đây, gương mặt họ bị méo mó bởi một sự căm phẫn mù quáng.
"Cút đi! Con khốn hám danh!" "Thị trấn này không chứa chấp loại đàn bà bênh vực quỷ dữ!"
Những tiếng chửi bới đồng thanh vang lên, xé toạc không gian yên tĩnh. Một hòn đá khác bay vào, sượt qua vai Vy, làm đổ nhào lọ mực trên bàn, khiến những trang bản thảo cô dày công chuẩn bị nhuộm một màu đen đục ngầu. Vy vội vàng tắt đèn, nép sát vào bức tường tối. Cô biết, "tâm lý đám đông" khi bị kích động bởi những kẻ quyền lực đứng sau sẽ biến những người hiền lành nhất trở thành những con thú dữ.
Cô với lấy chiếc áo khoác và túi xách, nhanh chóng lẻn ra cửa sau. Tiếng ném đá và tiếng đập cửa phía trước vẫn không ngừng lại. Vy chạy băng qua mảnh sân đầy bùn đất, lao vào màn mưa lạnh buốt. Cô không thể về tòa soạn, cũng chẳng thể tìm đến cảnh sát địa phương – những người vốn dĩ đã là tai mắt của Lê Minh. Trong bóng tối bủa vây của thị trấn đang sôi sục sự thù hận này, chỉ còn một nơi duy nhất cô có thể nghĩ tới.
Căn nhà gỗ bên bìa rừng.
Vy chạy như điên dại. Đôi giày bệt của cô lún sâu vào bùn, hơi thở trở nên bỏng rát trong lồng ngực. Cánh rừng hiện ra như một con quái vật khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai. Khi ánh đèn leo lét từ căn nhà gỗ của Lâm Vũ hiện ra phía xa, Vy cảm thấy một luồng sức mạnh cuối cùng thôi thúc mình bước tiếp.
"Vũ! Lâm Vũ!" Vy đập cửa dồn dập, tiếng gọi của cô lạc đi trong tiếng gió rít.
Cánh cửa gỗ dày nặng mở sầm ra. Lâm Vũ đứng đó, tay cầm một chiếc rìu ngắn, gương mặt anh lộ rõ vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy Hạ Vy. Cô đứng dưới mưa, người ướt sũng, mái tóc bết vào gương mặt trắng bệch, và một vệt máu nhỏ đang rỉ ra từ vết xước trên vai.
Không đợi anh kịp hỏi, Vy ngã quỵ vào vòng tay anh. Vũ vội buông chiếc rìu, đỡ lấy cô. Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi gỗ thông nồng nàn quyện với mùi mồ hôi nam tính bao bọc lấy cô gái đang run rẩy.
"Họ... họ kéo đến nhà tôi," Vy nói đứt quãng, giọng cô khản đặc. "Họ ném đá... họ muốn đuổi tôi đi."
Vũ siết chặt vòng tay, bế thốc cô vào trong nhà. Anh đặt cô ngồi cạnh lò sưởi, nơi những thanh củi khô đang cháy tí tách. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng đi lấy một chiếc khăn lông khô và một chiếc áo khoác len cũ của mình cho cô.
Khi Vy đã dần lấy lại bình tĩnh, cô nhìn thấy đôi bàn tay của Vũ đang run lên. Không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn giận dữ đang kìm nén đến cực độ.
"Tôi đã nói rồi," Vũ gầm lên khe khẽ, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào vết thương trên vai cô. "Họ không phải con người. Họ là một lũ quỷ đội lốt thánh thiện. Tại sao cô không nghe tôi? Tại sao không bỏ đi khi còn có thể?"
Vy nhìn lên, đôi mắt cô dù mệt mỏi nhưng vẫn sáng rực một niềm tin không thể lay chuyển. Cô với tay, chạm nhẹ vào bàn tay đang siết chặt của anh.
"Vì tôi đã hứa với anh rồi mà," cô thầm thì. "Nếu cả thế giới này gọi anh là Hurricane, thì tôi sẽ là người đứng ở tâm bão để cùng anh tìm thấy sự bình yên. Tôi không đi đâu cả, Vũ ạ."
Lâm Vũ khựng lại. Những lời nói của cô như một dòng nước ấm rót vào trái tim vốn đã bị sương giá của sự định kiến bao phủ mười năm qua. Anh từ từ ngồi xuống trước mặt cô, đầu gục vào lòng bàn tay. Một giọt nước mắt – giọt nước mắt đầu tiên sau một thập kỷ tự trừng phạt mình – lặng lẽ rơi xuống sàn gỗ.
Bên ngoài, cơn bão vẫn gầm thét, thị trấn Bình Yên ngoài kia vẫn đang sôi sục sự thù ghét. Nhưng bên trong căn nhà gỗ nhỏ nhoi này, giữa mùi gỗ và tiếng lửa sưởi, hai linh hồn cô độc đã thực sự tìm thấy nhau. Đỉnh điểm của sự tẩy chay lại chính là điểm khởi đầu cho một sự gắn kết không thể tách rời.