Sảnh lớn của hội trường thị trấn Bình Yên hôm nay được trang hoàng trang trọng cho buổi họp định kỳ của "Hội đồng tự quản". Những lẵng hoa tươi rực rỡ được đặt dọc lối đi, mùi hương trầm thơm ngát lan tỏa, tạo nên một bầu không khí thanh bình đến giả tạo. Những "người hàng xóm tốt bụng" trong bộ cánh đẹp nhất đang cười nói rôm rả, tay bắt mặt mừng như thể họ là những thiên thần hộ mệnh của vùng đất này.
Hạ Vy bước vào sảnh, bộ trang phục phóng viên chỉn chu càng làm nổi bật vẻ sắc sảo và điềm tĩnh của cô. Ngay lập tức, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Những nụ cười trên môi người dân tắt ngấm, thay vào đó là những cái nhìn dò xét, khinh miệt.
"Cô ta còn dám đến đây sao?" "Đúng là loại phóng viên thiếu đạo đức, đi bênh vực cho kẻ giết người."
Vy phớt lờ tất cả. Ánh mắt cô xoáy thẳng vào vị trí trung tâm của khán đài, nơi Lê Minh – con trai cựu trưởng thị trấn, hiện là người đứng đầu Hội đồng – đang ngồi. Hắn khoảng gần bốn mươi, gương mặt khôi ngô nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ lạnh lùng, cao ngạo. Hắn đang thong thả nhấp một ngụm trà, phong thái ung dung như một vị vua đang ngự trị trên vương quốc nhỏ bé của mình.
"Chào anh, anh Minh," Vy bước đến trước bàn chủ tọa, giọng nói trong trẻo nhưng vang vọng khắp khán phòng.
Lê Minh đặt tách trà xuống, nở một nụ cười lịch thiệp nhưng đôi mắt không hề cười. "Chào cô phóng viên. Tôi nghe nói cô đang rất quan tâm đến 'lịch sử' của thị trấn chúng tôi? Đáng lẽ cô nên dành thời gian viết về sự phát triển kinh tế, hơn là đào bới những đống tro tàn."
"Tro tàn đôi khi vẫn còn lửa, thưa anh. Và nếu không cẩn thận, nó có thể thiêu rụi cả những kẻ cố tình dập tắt nó," Vy đáp trả, ý vị thâm trường.
Lúc này, Lâm Vũ xuất hiện ở cửa sảnh. Sự hiện diện của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đám đông. Mọi người dạt ra xa, tạo thành một khoảng trống ngăn cách như thể anh mang theo mầm bệnh chết người. Vũ vẫn giữ vẻ lầm lũi, đôi mắt nhìn thẳng, nhưng đôi bàn tay siết chặt cho thấy anh đang phải kiềm chế một cơn bão lòng dữ dội.
Lê Minh nheo mắt, nét mặt thoáng qua một tia dao động rất nhanh trước khi lấy lại vẻ điềm tĩnh. "Lâm Vũ... Mười năm rồi nhỉ? Tôi tưởng anh đã học được cách sống như một cái bóng rồi chứ?"
"Bóng tối chỉ tồn tại khi có vật cản ánh sáng," Vũ bước đến đứng cạnh Vy. Sự kết hợp giữa một phóng viên sắc sảo và một "kẻ bị ruồng bỏ" tạo nên một áp lực vô hình lên những người có mặt. "Hôm nay tôi đến đây không phải để xin xỏ sự tha thứ cho thứ tôi không làm. Tôi đến để lấy lại những gì thuộc về mình."
Lê Minh cười lớn, tiếng cười của hắn vang vọng đầy mỉa mai. "Ở đây chúng tôi chỉ tin vào bằng chứng, không tin vào lời nói suông của một kẻ sát nhân. Cô Vy đây chắc cũng biết, luật pháp đã có kết luận mười năm trước rồi."
Vy tiến lên một bước, cô rút từ trong cặp ra một tập hồ sơ. "Vậy chúng ta hãy nói về bằng chứng. Ví dụ như chiếc khuy măng sét hình đầu sư tử dính máu bị mất tích trong kho vật chứng? Hay là sự trùng hợp kỳ lạ trong lời khai của tất cả các thành viên Hội đồng có mặt ở đây hôm nay?"
Khán phòng bỗng chốc im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Những "người hàng xóm tốt bụng" bắt đầu lo lắng nhìn nhau. Tay Lê Minh siết chặt cạnh bàn gỗ, những đầu ngón tay hơi run rẩy – một sơ hở nhỏ mà Vy đã ngay lập tức thu vào tầm mắt.
"Cô đang đe dọa chúng tôi sao?" Một người đàn ông đứng tuổi trong Hội đồng quát lên để che giấu sự bối rối.
"Tôi không đe dọa. Tôi đang đưa ra một lời đề nghị," Vy nhìn thẳng vào Lê Minh, giọng cô hạ thấp nhưng đầy uy lực. "Sự thật giống như bài hát Hurricane vậy, ban đầu nó chỉ là những nốt nhạc trầm buồn, nhưng khi cơn bão đến, nó sẽ cuốn phăng mọi sự giả dối. Các vị có thể tiếp tục diễn vai những người nhân hậu, nhưng hãy nhớ rằng, nhân chứng sống vẫn còn đó, và những nốt nhạc lỗi của mười năm trước đang bắt đầu vang lên rồi."
Lê Minh đứng dậy, tiến sát về phía Vy, hơi thở hắn mang theo mùi thuốc lá đắt tiền và sự nguy hiểm tột độ. "Thị trấn này có quy luật của nó, cô phóng viên ạ. Đừng để mình trở thành nốt nhạc lỗi tiếp theo."
"Cảm ơn lời nhắc nhở của anh," Vy mỉm cười, một nụ cười thách thức. "Vũ, chúng ta đi."
Khi cả hai bước ra khỏi hội trường, Vy có thể cảm nhận được hàng chục ánh mắt căm thù đang đâm vào sau lưng mình. Nhưng cô cũng cảm nhận được bàn tay của Vũ khẽ chạm vào khuỷu tay cô, một cái chạm nhẹ nhưng chứa đựng sự bảo vệ và tin tưởng tuyệt đối.
"Cô điên thật rồi," Vũ thì thầm khi họ ra đến bãi xe. "Hắn sẽ không để yên đâu."
"Tôi biết," Vy nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà. "Nhưng nhìn xem, mặt hắn đã tái đi khi tôi nhắc đến cái khuy măng sét. Chúng ta đã chạm đúng vào vết thương của con quái vật rồi. Giờ thì, chúng ta cần tìm bản nhạc gốc trước khi hắn kịp tiêu hủy nó."
Vũ nhìn cô gái trước mặt, người duy nhất dám đối đầu với cả thế giới vì anh. Anh chợt nhận ra, cơn bão Hurricane mười năm trước đã lấy đi của anh tất cả, nhưng cơn bão mang tên Hạ Vy này có lẽ sẽ là thứ cứu rỗi cuộc đời anh.