MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDuy Nhất Là EmChương 1: Miếng dán có hình con thỏ

Duy Nhất Là Em

Chương 1: Miếng dán có hình con thỏ

1,481 từ · ~8 phút đọc

Thành phố Hải Thành vào tháng Chín, những cơn mưa rào không còn mang theo cái nóng hầm hập của mùa hè mà bắt đầu vương vấn chút hơi lạnh của heo may. Mưa đổ xuống bất chợt, nhanh đến mức khiến người ta cảm thấy như thể bầu trời vừa bị vỡ ra một mảnh.

Lâm Thanh Vũ đứng dưới mái hiên hẹp ở cổng sau trường Trung học số 1. Đôi bàn tay gầy gũi của cô ôm chặt lấy quai cặp sách trước ngực, như thể đó là điểm tựa duy nhất giúp cô không bị cuốn trôi vào sự lạc lõng của một kẻ mới đến. Cô mới chuyển trường được ba ngày. Ba ngày đủ để cô nhớ đường đến phòng đào tạo, nhưng chưa đủ để cô có một người bạn che chung ô, hay đơn giản là một ai đó để đứng cạnh lúc này mà không thấy ngột ngạt.

Tiếng mưa rơi lộp bộp trên những tán lá ngô đồng nghe như những nhịp gõ vào tâm trí vốn dĩ đã đầy rẫy những lo âu của cô. Cô nhìn gấu chiếc váy đồng phục xanh thẫm dần bị nước mưa thấm ướt, loang ra một màu thẫm hơn, giống như cách cô đang cố gắng hòa tan mình vào ngôi trường mới này: âm thầm và nhạt nhòa.

Bỗng nhiên, một mùi hương lạ lẫm len lỏi vào khứu giác. Nó không phải mùi nước mưa thanh khiết, mà là mùi thuốc lá nồng đậm, có chút đắng, chút gắt, hòa quyện với hơi đất ẩm ướt.

Lâm Thanh Vũ khẽ giật mình. Cô xoay nhẹ cổ chân, ánh mắt rụt rè liếc về phía góc khuất sau cột trụ hành lang. Ở đó, nơi ánh sáng của ngày mưa không thể chạm đến, có một bóng người đang ngồi trên bậc cầu thang đá lạnh lẽo.

Đó là một nam sinh. Anh ngồi đó, một chân chống lên, tư thế vừa tùy tiện lại vừa có chút gì đó cô độc đến gai người. Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục của anh không cài hai cúc trên cùng, lộ ra xương quai xanh sắc sảo và vùng da trắng đến nhợt nhạt. Điếu thuốc trên tay anh lập lòe một đốm đỏ duy nhất trong không gian xám xịt, khói trắng bay lên, quấn quýt lấy những ngón tay thon dài rồi tan biến vào màn mưa.

Tim Thanh Vũ bỗng hẫng một nhịp khi nhìn thấy vết thương trên khóe môi anh. Nó vẫn còn rỉ máu, một màu đỏ tươi đầy nhức nhối trên gương mặt đẹp đến vô thực nhưng lại lạnh lùng như tạc từ băng đá.

Cô biết anh. Thẩm Kiêu.

Cái tên này trong ba ngày qua đã xuất hiện trong mọi câu chuyện phiếm của nữ sinh khối 12. Họ nói anh là "con cưng của trời", nhưng cũng là "ác quỷ" không nên chạm tới. Họ nói anh có thể vì một câu nói khích mà khiến kẻ khác không thể ngẩng đầu lên được ở đất Hải Thành này. Trong ấn tượng của Thanh Vũ, anh là một sự tồn tại xa xôi và nguy hiểm, giống như một cơn bão mà cô tốt nhất nên đi đường vòng để tránh.

Nhưng lúc này, khi nhìn thấy anh ngồi đó, dưới cơn mưa xối xả, Thanh Vũ lại cảm thấy một sự mâu thuẫn kỳ lạ. Anh không giống một kẻ kiêu ngạo đang thống trị cả ngôi trường, anh giống một con thú bị thương đang tự liếm láp vết thương của mình trong bóng tối hơn.

Có lẽ vì ánh mắt của cô quá rõ ràng, Thẩm Kiêu chậm rãi quay đầu lại.

Đôi mắt anh đen sâu thẳm, đồng tử hơi co lại khi nhìn xoáy vào cô. Ánh nhìn đó sắc bén như lưỡi dao, mang theo sự chán chường và cả một chút ác ý không buồn che giấu.

"Nhìn đủ chưa?"

Giọng nói của anh trầm và khàn, nghe như tiếng sỏi đá va vào nhau. Nó không có độ ấm, chỉ có sự lạnh lẽo khiến sống lưng Thanh Vũ lạnh toát.

"Xin... xin lỗi, tôi không cố ý." Thanh Vũ vội vàng cúi đầu, hai tai đỏ ửng vì xấu hổ. Cô thấy mình thật ngớ ngẩn. Tại sao cô lại đứng đây để anh bắt gặp chứ? Cô nên chạy đi, dù có bị ướt sũng cũng được.

Nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh vết rách trên môi anh lại hiện ra. Thanh Vũ vốn là kiểu người nhìn thấy một chú mèo hoang bị thương cũng sẽ đau lòng cả ngày, huống chi đây lại là một con người bằng xương bằng thịt ngồi ngay cạnh cô.

Sự lương thiện và nhút nhát đấu tranh kịch liệt trong lòng. Cuối cùng, cô hít một hơi thật sâu, đôi tay run rẩy mở khóa cặp sách. Cô lục tìm trong ngăn nhỏ, lấy ra một miếng urgo hình con thỏ màu hồng nhạt — thứ mà mẹ cô luôn bắt cô mang theo vì cô vốn dĩ rất hay vấp ngã.

Thanh Vũ bước lên một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng cô cảm thấy như mình vừa bước vào một vùng cấm địa. Cô đưa tay ra, lòng bàn tay nhỏ nhắn đựng miếng dán con thỏ, run rẩy hướng về phía anh.

"Cái đó... vết thương của cậu sẽ bị nhiễm trùng nếu gặp nước mưa." Cô nói, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng giữa không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng mưa, nó lại rõ ràng đến lạ kỳ.

Thẩm Kiêu khựng lại. Điếu thuốc trên tay anh bất giác rơi xuống mặt đất ẩm ướt, tắt lịm.

Anh nhìn chằm chằm vào miếng dán màu hồng ngây ngô kia, rồi lại ngước lên nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Cô rất trắng, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương mỏng vì sợ hãi, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự chân thành đến mức nực cười. Từ khi lớn lên trong cái gia đình đầy rẫy những toan tính và bạo lực kia, lần đầu tiên có người lo lắng cho anh vì "nước mưa sẽ làm nhiễm trùng vết thương".

Thật ngây thơ. Và cũng thật... khiến người ta muốn vò nát.

Thẩm Kiêu nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Cậu không sợ tôi à? Có biết tôi là ai không?"

Thanh Vũ mím chặt môi, bàn tay vẫn không thu lại: "Tôi biết... nhưng vết thương vẫn là vết thương thôi."

Lòng Thẩm Kiêu bỗng chốc dâng lên một luồng cảm xúc không tên. Nó giống như một hạt mầm bị vùi lấp dưới lớp tuyết dày từ lâu, nay bỗng nhiên có một tia nắng nhỏ nhoi rọi vào, khiến nó cảm thấy ngứa ngáy, khó chịu nhưng cũng đầy khao khát.

Anh không nhận lấy miếng dán ngay. Thay vào đó, anh đột ngột vươn tay, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô. Cổ tay cô quá nhỏ, dường như chỉ cần anh dùng lực một chút là sẽ gãy.

"A!" Thanh Vũ thốt lên một tiếng khe khẽ, cả người bị kéo về phía trước, va vào lồng ngực cứng rắn của anh.

Mùi thuốc lá và hương bạc hà lạnh lẽo bao trùm lấy cô ngay lập tức. Thẩm Kiêu cúi đầu, hơi thở nóng hổi của anh lướt qua tai cô, khiến cô rùng mình.

"Tên gì?" Anh hỏi, giọng điệu mang theo sự chiếm hữu không chút che đậy.

"Lâm... Lâm Thanh Vũ."

"Thanh Vũ..." Anh lặp lại tên cô, âm thanh trầm thấp tan ra trong hơi nước. "Tôi nhớ rồi."

Thẩm Kiêu buông tay, giật lấy miếng dán con thỏ từ lòng bàn tay cô. Anh không thèm dùng gương, cứ thế tùy tiện dán nó lên khóe môi mình. Một hành động vụng về khiến miếng dán hơi lệch, làm cho gương mặt điển trai, lạnh lùng của anh bỗng chốc trở nên có chút buồn cười và kỳ lạ.

Nhưng Lâm Thanh Vũ không dám cười.

Thẩm Kiêu đứng dậy, vóc dáng cao lớn của anh che khuất toàn bộ ánh sáng ít ỏi nơi mái hiên. Anh nhìn cô một lần cuối, ánh mắt sâu thẳm như muốn khảm sâu hình ảnh cô vào tâm trí.

"Lâm Thanh Vũ, cậu dán thứ này lên mặt tôi, thì sau này đừng mong tôi buông tha cho cậu."

Dứt lời, anh quay lưng bước vào màn mưa xối xả. Bóng lưng anh cao ngạo, đơn độc, nhưng trên khóe môi anh, hình bóng con thỏ màu hồng nhỏ bé lại rực rỡ đến chói mắt.

Lâm Thanh Vũ đứng lặng người dưới mái hiên, gió lạnh thổi qua làm đôi vai cô run lên, nhưng nơi cổ tay vẫn còn vương lại hơi nóng từ những ngón tay của anh, nóng đến mức khiến trái tim cô bắt đầu mất đi nhịp điệu vốn có.