MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDuy Nhất Là EmChương 2: Đại ca và con thỏ hồng

Duy Nhất Là Em

Chương 2: Đại ca và con thỏ hồng

696 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, mưa đã tạnh hẳn, để lại bầu không khí trong vắt và những vũng nước nhỏ đọng trên sân trường Trung học số 1. Lâm Thanh Vũ bước vào lớp 12A3 với tâm trạng thấp thỏm. Cả đêm qua cô không ngủ ngon, cứ nhắm mắt lại là hình ảnh Thẩm Kiêu với ánh mắt sắc lẹm và mùi thuốc lá nhạt lại hiện ra.

Cô vừa ngồi vào chỗ, tiếng xì xào xung quanh đã nổi lên như ong vỡ tổ.

"Này, nghe gì chưa? Sáng nay Kiêu gia đi học với một miếng dán hoạt hình trên mặt đấy!" "Thật không? Đừng đùa, anh ấy mà thèm dán mấy thứ con nít đó à?" "Thật mà! Hình như là hình con thỏ màu hồng nữa cơ, nhìn vừa buồn cười vừa... đáng sợ."

Tim Thanh Vũ thắt lại. Cô cúi gầm mặt, vờ như đang bận rộn sắp xếp sách vở, nhưng tai thì dựng đứng lên nghe ngóng. Trong lòng cô thầm gào thét: Trời ơi, anh ta không bóc nó ra sao?

Đang mải suy nghĩ, bỗng dưng cả lớp học bỗng im bặt. Một luồng khí lạnh lẽo từ cửa sau tràn vào. Thanh Vũ không cần ngẩng đầu cũng biết là ai. Tiếng bước chân thong thả nhưng nặng nề dừng lại ngay sau lưng cô. Đúng vậy, chỗ ngồi của "đại ca" trường học chính là chiếc bàn cuối cùng, ngay sau chỗ của cô học sinh mới chuyển trường.

Thẩm Kiêu ngồi xuống, tiếng chân ghế ma sát với sàn nhà vang lên chói tai. Anh ném chiếc cặp đen tuyền lên bàn, rồi vươn vai một cái, giọng nói lười biếng vang lên:

"Này, bạn học mới."

Thanh Vũ cứng đờ người, cô chậm chạp quay đầu lại. Đập vào mắt cô đầu tiên không phải là gương mặt điển trai của anh, mà là miếng dán con thỏ màu hồng nhạt vẫn nằm chễm chệ trên gò má anh, nó hơi lệch một chút nhưng vẫn bám rất chắc.

"Cậu... cậu gọi tôi?" Cô lý nhí.

Thẩm Kiêu chống cằm, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú, môi hơi nhếch lên: "Miếng dán này dính chặt quá, lấy không ra. Cậu nói xem, phải làm sao?"

Cả lớp nín thở nhìn về phía này. Lâm Thanh Vũ cảm thấy mình như đang bị đưa lên giàn thiêu. Cô lắp bắp: "Cậu... cậu chỉ cần dùng lực một chút là ra mà."

"Đau." Thẩm Kiêu buông ra một chữ duy nhất, mặt không đổi sắc.

Mọi người xung quanh suýt ngã ngửa. Thẩm Kiêu – người từng một mình chấp năm tên to con mà không nhăn mày, giờ lại kêu "đau" vì một miếng dán bé tí? Đây chắc chắn là chuyện lạ nhất năm ở Hải Thành.

Thanh Vũ biết anh đang trêu mình. Cô mím môi, lấy hết can đảm cầm lấy hộp bút, lấy ra một chai dầu gió nhỏ: "Nếu đau, cậu bôi một ít dầu này xung quanh, lớp keo sẽ bong ra."

Thẩm Kiêu nhìn chai dầu trong tay cô, rồi lại nhìn đôi bàn tay đang run rẩy. Anh không nhận lấy, mà hơi rướn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người: "Cậu bôi cho tôi đi."

Mùi bạc hà mát lạnh từ người anh xộc thẳng vào mũi cô. Thanh Vũ đỏ mặt đến tận mang tai. Cô nhìn quanh, thấy hàng chục ánh mắt đang soi mói, đành vội vàng cầm bông tăm, run rẩy thấm chút dầu rồi đưa lên mặt anh.

Ngón tay cô vô tình chạm vào da mặt anh, cảm giác ấm nóng khiến cô như bị điện giật. Thẩm Kiêu thì ngược lại, anh rất tận hưởng. Anh nhìn cô học sinh mới với hàng lông mi dài đang run rẩy vì sợ, trong lòng bỗng thấy mềm nhũn.

"Xong... xong rồi." Thanh Vũ thu tay lại như sợ bị bỏng.

Thẩm Kiêu lười nhác xua tay: "Thôi, cứ để đấy đi. Nhìn cũng... đáng yêu."

Câu nói "đáng yêu" phát ra từ miệng Thẩm Kiêu khiến cả lớp hóa đá. Từ ngày đó, tin đồn về việc "Đại ca Thẩm bị tiểu bạch thỏ thu phục" bắt đầu lan rộng khắp trường.