Giờ nghỉ trưa, Lâm Thanh Vũ mang hộp cơm tự làm ra một góc khuất ở căn tin để ăn. Cô không thích sự ồn ào, càng không muốn trở thành tâm điểm của sự chú ý sau sự việc buổi sáng.
Trong hộp cơm của cô chỉ có một ít cơm trắng, rau xào và hai miếng trứng cuộn xinh xắn. Thanh Vũ vừa mới đưa miếng trứng lên miệng thì một bóng đen đổ ập xuống.
Thẩm Kiêu chẳng biết từ đâu xuất hiện, tay cầm một khay thức ăn đầy ắp thịt sườn và đùi gà lớn, thản nhiên ngồi xuống đối diện cô.
"Ăn ít thế này mà đòi lớn à?" Anh liếc nhìn hộp cơm của cô, giọng đầy châm chọc.
Thanh Vũ nuốt nước bọt, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình: "Tôi... tôi ăn thế này là đủ rồi."
Không nói không rằng, Thẩm Kiêu gắp một cái đùi gà lớn bỏ vào hộp cơm của cô. Hành động tự nhiên đến mức như thể họ đã quen nhau từ kiếp trước.
"Cậu làm gì thế? Tôi không ăn hết đâu." Thanh Vũ hốt hoảng định gắp trả lại.
Thẩm Kiêu trừng mắt, ánh nhìn đầy uy lực khiến cô rụt tay lại ngay lập tức: "Ăn đi. Nếu không ăn hết, chiều nay đừng hòng tôi để em yên ổn nghe giảng."
Thanh Vũ uất ức nhìn cái đùi gà, lại nhìn anh. Anh đang thong thả ăn cơm, vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ. Bỗng dưng, cô thấy anh gắp một miếng trứng cuộn trong hộp của mình bỏ vào miệng.
"Này! Đó là của tôi..." Cô kêu lên.
Thẩm Kiêu nhai nhai, rồi gật đầu đánh giá: "Hơi nhạt, nhưng cũng tạm được. Ngày mai làm thêm một phần cho tôi."
"Tại sao chứ?"
"Tại vì miếng dán con thỏ của em làm hỏng hình tượng của tôi rồi. Em phải bồi thường bằng cơm trưa." Anh đưa ra một lý do vô lý đến mức không thể phản bác.
Thanh Vũ ngơ ngác. Hình tượng của anh chẳng phải vốn đã "đáng sợ" rồi sao? Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Kiêu, cô chỉ biết cúi đầu ấm ức ăn nốt cái đùi gà. Cô không nhận ra rằng, từ lúc anh ngồi xuống, những tên hay trêu chọc học sinh mới ở căn tin đều lẳng lặng đi đường vòng, không ai dám lại gần bàn của cô nữa.
Buổi chiều, khi nắng vàng rực rỡ xuyên qua cửa sổ lớp học, Thanh Vũ mệt mỏi gục đầu xuống bàn định chợp mắt một lát. Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy một bàn tay to lớn, thô ráp khẽ vuốt nhẹ lên tóc mình, rồi một chiếc áo khoác đồng phục mang theo mùi bạc hà thanh mát được đắp lên vai cô.
Một giọng nói trầm thấp vang bên tai: "Ngủ đi, tôi trông cho."