Sự chú ý của Thẩm Kiêu dành cho Lâm Thanh Vũ không chỉ mang lại cho cô sự bảo vệ, mà còn cả những rắc rối không mong muốn. Trong trường có một nữ sinh tên là Triệu Vy, con gái của một đối tác kinh doanh với gia đình họ Thẩm, luôn tự cho mình là người duy nhất xứng đôi với Thẩm Kiêu.
Giờ thể dục, khi Thanh Vũ đang một mình đi lấy nước ở phía sau nhà đa năng, cô bị Triệu Vy và hai nữ sinh khác chặn đường.
"Mày chính là đứa con gái chuyển trường từ quê lên à?" Triệu Vy khoanh tay, nhìn Thanh Vũ bằng nửa con mắt. "Nghe nói mày dùng bùa mê thuốc lú gì mà khiến anh Kiêu phải dán cái thứ rẻ tiền lên mặt hả?"
Thanh Vũ lùi lại một bước, giọng vẫn bình tĩnh: "Đó chỉ là miếng dán vết thương thông thường thôi. Các bạn tránh đường cho tôi đi."
"Tránh đường? Mày nghĩ mày là ai?" Triệu Vy tiến tới, định giơ tay đẩy Thanh Vũ.
Nhưng bàn tay cô ta chưa kịp chạm vào vai Thanh Vũ thì đã bị một lực mạnh bóp chặt lấy cổ tay.
"Cô định làm gì với người của tôi?"
Thẩm Kiêu xuất hiện từ sau góc tường, khuôn mặt lạnh như tiền, đôi mắt toát ra luồng sát khí khiến cả ba nữ sinh kia run lẩy bẩy. Anh hất mạnh tay Triệu Vy ra, khiến cô ta loạng choạng suýt ngã.
"Anh Kiêu... em chỉ là muốn chào hỏi bạn mới thôi..." Triệu Vy lắp bắp, khuôn mặt đỏ bừng vì vừa sợ vừa xấu hổ.
"Chào hỏi?" Thẩm Kiêu bước đến đứng chắn trước mặt Thanh Vũ, bóng lưng cao lớn của anh như một ngọn núi vững chãi bao bọc lấy cô. "Tôi nói lại một lần cuối, từ nay về sau, Lâm Thanh Vũ là người tôi bảo kê. Đứa nào động vào một sợi tóc của cô ấy, đừng trách Thẩm Kiêu này không nể mặt cha mẹ các người."
Đám nữ sinh kia sợ đến mức không dám nói thêm lời nào, vội vàng chạy mất dép.
Không gian trở nên yên tĩnh. Thanh Vũ đứng phía sau, nhìn bóng lưng của Thẩm Kiêu, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Cô khẽ túm lấy vạt áo sơ mi của anh, lí nhí: "Cảm ơn cậu... nhưng cậu đừng vì tôi mà gây sự với họ."
Thẩm Kiêu quay lại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang lo lắng cho mình, cơn giận trong lòng bỗng chốc tan biến. Anh cúi xuống, dùng ngón tay búng nhẹ vào trán cô một cái:
"Đồ ngốc. Em chỉ cần lo việc làm cơm cho tôi thôi, còn lại để tôi lo. Hiểu chưa?"
Thanh Vũ ôm trán, phụng phịu gật đầu. Dưới ánh hoàng hôn, bóng của hai người trải dài trên mặt đất, một lớn một nhỏ, trông vô cùng hài hòa.