Tiếng chuông tan học vừa vang lên, học sinh trường Trung học số 1 túa ra như ong vỡ tổ. Lâm Thanh Vũ nhanh chóng thu dọn sách vở, cô chỉ muốn về nhà thật nhanh để tránh mặt Thẩm Kiêu. Kể từ sau vụ việc ở nhà đa năng, ánh mắt của mọi người nhìn cô càng thêm kỳ lạ, có ghen tị, có tò mò, và cả sự e dè.
Nhưng cô vừa đứng dậy, một cánh tay to khỏe đã đè lên bàn, chặn đường đi của cô. Thẩm Kiêu lười biếng tựa lưng vào tường, tay quay quay chiếc bút chì, ánh mắt nhìn cô đầy ý vị.
"Lâm Thanh Vũ, quên thỏa thuận rồi à?"
Thanh Vũ khựng lại, ngơ ngác hỏi: "Thỏa thuận gì cơ?"
"Em dán con thỏ lên mặt tôi, làm hỏng hình tượng, lại còn để tôi phải ra mặt giải quyết đám phiền phức kia. Em nghĩ cái đùi gà buổi trưa là đủ sao?" Thẩm Kiêu hất cằm về phía xấp đề toán còn trắng tinh trên bàn mình. "Tôi bị hổng kiến thức căn bản, em phải kèm tôi học."
Thanh Vũ nhìn xấp đề, rồi nhìn gương mặt "không giống người ham học" của anh, khẽ thở dài: "Nhưng tôi còn phải về nấu cơm..."
"Tôi đưa em về, sau đó chúng ta ra thư viện gần nhà em." Thẩm Kiêu không đợi cô đồng ý, thản nhiên xách chiếc cặp sách màu hồng nhạt của cô lên, sải bước đi trước.
Thanh Vũ chỉ biết lạch bạch chạy theo sau như một cái đuôi nhỏ. Cảnh tượng này khiến nam sinh trong trường được một phen rớt hàm: Đại ca Thẩm Kiêu vốn dĩ chỉ biết đánh nhau và ngủ gật, giờ lại đi xách cặp cho một cô gái nhỏ nhắn, trông chẳng khác nào một con gấu lớn đang bảo vệ một chú thỏ con.
Tại thư viện thành phố, không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng trang giấy lật. Thanh Vũ lấy ra một quyển vở bài tập, kiên nhẫn giảng giải cho Thẩm Kiêu về các công thức đạo hàm.
"Cái này... cậu chỉ cần áp dụng công thức f'(x)=nx ^(n−1) là được mà." Cô nói nhỏ, giọng nói mềm mại như rót mật vào tai.
Thẩm Kiêu chống cằm, mắt không nhìn vào trang giấy mà chỉ nhìn vào sườn mặt nghiêng nghiêng của cô. Dưới ánh đèn vàng nhạt, những sợi tóc tơ ven tai cô tỏa sáng lấp lánh, đôi môi nhỏ nhắn cứ liên tục mấp máy. Anh bỗng cảm thấy toán học dường như cũng không khô khan đến thế.
"Thẩm Kiêu, cậu có nghe tôi nói không?" Thanh Vũ quay sang, bắt gặp ánh mắt nóng rực của anh thì giật mình, mặt đỏ bừng.
"Có nghe. Em nói là... em rất xinh." Thẩm Kiêu thản nhiên buông một câu "thả thính" cực nặng đô.
Thanh Vũ xấu hổ đến mức muốn chui xuống gầm bàn: "Cậu... cậu không nghiêm túc gì cả! Nếu cậu không học, tôi về đây."
"Được rồi, được rồi, tôi học." Thẩm Kiêu thu lại vẻ cợt nhả, cầm bút lên viết xoẹt xoẹt vào tờ giấy.
Thanh Vũ kinh ngạc nhìn vào tờ giấy. Những con số được anh viết rất bay bổng, dứt khoát, và quan trọng là... chúng đều đúng. Cô thốt lên: "Cậu thông minh thế này, sao hằng ngày lại giả vờ không biết gì?"
Thẩm Kiêu dừng bút, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn xa xăm: "Học giỏi để làm gì? Để cha tôi có thêm lý do khoe khoang với đối tác, rồi sau đó lại về nhà đánh đập mẹ tôi sao?"
Không gian bỗng chốc chùng xuống. Thanh Vũ không ngờ phía sau vẻ ngông cuồng của anh lại là một gia đình đổ vỡ đến thế. Cô không biết nói gì để an ủi, chỉ lặng lẽ đẩy về phía anh một viên kẹo sữa mình luôn mang theo.
"Ăn cái này đi, sẽ thấy ngọt lòng hơn đấy."
Thẩm Kiêu nhìn viên kẹo, rồi nhìn cô gái đang lo lắng cho mình. Anh bóc vỏ kẹo, vị ngọt béo ngậy tan trong miệng, thấm vào tận tim. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy việc "đi học" lại là một điều hạnh phúc đến thế.