Trường Trung học số 1 tổ chức đêm hội Trung thu với các gian hàng và hoạt động ngoài trời. Lâm Thanh Vũ tham gia vào đội văn nghệ, cô mặc một chiếc sườn xám cách tân màu xanh nhạt, tóc búi cao, trông như một nàng tiểu thư bước ra từ tranh vẽ.
Thẩm Kiêu đứng dưới sân khấu, nhìn cô gái đang chơi đàn tranh phía trên mà không thể rời mắt. Trong lòng anh trào dâng một cảm giác tự hào xen lẫn lo âu. Cô rực rỡ như thế, sau này liệu anh có giữ nổi cô bên mình?
Sau buổi diễn, Thẩm Kiêu kéo Thanh Vũ ra bãi cỏ vắng vẻ phía sau trường. Anh lấy trong túi ra một chiếc đèn lồng nhỏ tự tay làm, dù nó hơi méo mó và dán giấy không đều.
"Tặng em. Đừng có chê đấy."
Thanh Vũ nhận lấy chiếc đèn, đôi mắt sáng lấp lánh: "Đẹp lắm, cảm ơn cậu nhiều nhé."
Hai người ngồi cạnh nhau trên thảm cỏ, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn vành vạnh. Tiếng nhạc hội từ xa vọng lại, càng làm cho không gian nơi đây thêm tĩnh lặng và riêng tư.
"Thanh Vũ này," Thẩm Kiêu bỗng lên tiếng, giọng anh trầm xuống đầy nghiêm túc. "Em nói xem, một người như tôi... liệu có tương lai không?"
Thanh Vũ quay sang nhìn anh. Cô thấy được sự bất an giấu sau lớp vỏ bọc ngông cuồng ấy. Cô nhẹ nhàng đặt tay mình lên bàn tay to lớn của anh: "Có chứ. Cậu thông minh, dũng cảm và đối xử với tôi rất tốt. Thẩm Kiêu, chỉ cần cậu muốn, cậu có thể trở thành bất cứ ai em muốn."
Thẩm Kiêu xoay tay lại, đan chặt các ngón tay vào tay cô. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay cô truyền sang khiến anh cảm thấy mọi khó khăn ngoài kia đều không còn quan trọng.
"Vậy thì em hãy đợi tôi. Đợi tôi đủ mạnh mẽ để bảo vệ em khỏi tất cả, kể cả cha tôi." Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại.
Thanh Vũ cảm nhận được hơi thở của anh phả lên mặt mình, mùi bạc hà quen thuộc khiến cô say đắm. Cô không lùi lại, mà khẽ nhắm mắt lại. Một nụ hôn nhẹ nhàng như lông vũ lướt qua trán cô, mang theo lời thề non hẹn biển của tuổi trẻ.
"Thẩm Kiêu, tôi sẽ đợi."
Dưới ánh trăng rằm, hai bóng người kề sát bên nhau. Họ không biết rằng, phía trước là những năm tháng chia ly và thử thách nghiệt ngã, nhưng ít nhất trong giây phút này, họ là duy nhất của nhau.