Mùa thu ở Hải Thành ngày càng đậm nét, những cơn gió heo may bắt đầu thổi mạnh hơn qua những hành lang lớp học. Kể từ đêm Trung thu ấy, bầu không khí giữa Thẩm Kiêu và Lâm Thanh Vũ đã có một sự thay đổi ngầm mà cả lớp đều nhận ra. Thẩm Kiêu không còn hay gắt gỏng vô cớ, còn Thanh Vũ thì mỗi lần nhìn thấy bóng dáng cao lớn của anh lại vô thức mỉm cười.
Thế nhưng, sau một buổi chiều tan học, Thẩm Kiêu đột ngột biến mất. Anh không đợi cô ở cổng trường như mọi khi, điện thoại cũng không liên lạc được. Thanh Vũ đứng chờ dưới gốc cây ngô đồng đến khi trời sập tối, lòng bồn chồn không yên. Nhớ lại địa chỉ căn hộ riêng mà anh từng đưa mình đến, cô quyết định bắt taxi tới đó.
Khi cô đến nơi, căn hộ tối om, chỉ có ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ. Thanh Vũ đẩy cửa vào (Thẩm Kiêu đã từng cho cô mật mã là ngày sinh của cô khiến cô đỏ mặt suốt một ngày). Trong bóng tối, cô thấy Thẩm Kiêu đang ngồi bệt dưới sàn nhà, xung quanh là những vỏ chai bia lăn lóc.
"Thẩm Kiêu?" cô khẽ gọi, giọng run rẩy.
Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì men rượu và sự đau đớn. Thẩm Kiêu cười một cách tự giễu: "Em đến làm gì? Để xem bộ dạng thảm hại của tôi sao?"
Thanh Vũ không sợ hãi, cô tiến lại gần, quỳ xuống cạnh anh. Trên sàn nhà là một tấm ảnh cũ bị xé rách một góc. Trong ảnh là một người phụ nữ dịu dàng đang bế một đứa trẻ, gương mặt bà đầy những vết bầm tím nhưng vẫn cố mỉm cười.
"Đó là mẹ tôi." Thẩm Kiêu nghẹn ngào, giọng anh lạc đi. "Hôm nay là giỗ bà ấy. Bà ấy đã nhảy từ tầng cao xuống chỉ vì không chịu nổi sự tra tấn của ông ta. Mà ông ta... vẫn sống nhởn nhơ, vẫn dùng tiền để che đậy tất cả."
Lòng Thanh Vũ đau thắt lại. Cô ôm lấy đầu anh, kéo anh vào lòng mình. Đây là lần đầu tiên cô thấy một Thẩm Kiêu yếu đuối đến thế. Anh không còn là đại ca trường học hô mưa gọi gió, anh chỉ là một đứa trẻ mồ côi mẹ đang cần một điểm tựa.
"Không sao rồi, có tôi ở đây." Cô vỗ nhẹ lên lưng anh, nước mắt cũng lén lả chả rơi.
Thẩm Kiêu vùi mặt vào hõm cổ cô, mùi hương chanh dịu nhẹ khiến anh dần bình tĩnh lại. Anh vòng tay ôm chặt eo cô, như thể sợ rằng nếu buông ra, anh sẽ tan biến vào bóng tối. Đêm đó, Thanh Vũ không về. Cô ở lại dọn dẹp căn phòng, nấu cho anh một bát mì nóng và ngồi bên cạnh giường cho đến khi anh chìm vào giấc ngủ sâu.
Trước khi ngủ, Thẩm Kiêu nắm chặt tay cô, thì thầm: "Lâm Thanh Vũ, đừng bao giờ bỏ rơi tôi. Nếu không, tôi sẽ phát điên mất."