Kỳ thi giữa kỳ đến gần như một cơn bão quét qua Trung học số 1. Đối với học sinh bình thường, nó chỉ là một kỳ kiểm tra, nhưng đối với Thẩm Kiêu, đây là một lời thách thức. Anh đã hứa với Thanh Vũ sẽ cùng cô đến Bắc Kinh, mà muốn đến đó, anh phải thoát khỏi vị trí đội sổ của khối.
Thế là, một cảnh tượng lạ lùng nhất lịch sử trường học diễn ra: Thẩm Kiêu ngồi lỳ trong thư viện từ sáng sớm đến tối mịt. Anh không còn cầm thuốc lá hay máy chơi game, mà thay vào đó là những tập đề thi dày cộp và bút dạ quang đủ màu.
Lâm Thanh Vũ trở thành "gia sư riêng" toàn thời gian của anh. Cô nghiêm khắc đến mức khiến Thẩm Kiêu cũng phải khiếp sợ.
"Cái đề này cậu lại nhầm công thức nữa rồi! Giải lại 10 lần cho tôi." Thanh Vũ gõ nhẹ chiếc bút lên trán anh, mặt nghiêm nghị.
Thẩm Kiêu méo mặt, giả vờ làm nũng: "Tiểu sư phụ, tha cho tôi đi mà. Tay tôi sắp rụng rời rồi đây này. Em xem, gân tay nổi lên hết cả rồi."
Anh chìa bàn tay to lớn, gân guốc ra trước mặt cô. Thanh Vũ đỏ mặt, đẩy tay anh ra: "Đừng có dùng 'nam nhân kế' với tôi. Cậu không đạt được 80 điểm toán kỳ này thì đừng hòng tôi làm cơm trưa cho cậu nữa."
"Em ác thật đấy!" Thẩm Kiêu than vãn nhưng vẫn lúi húi viết tiếp.
Lúc này, Lục Tử Ngôn lại đi ngang qua. Thấy Thẩm Kiêu đang vò đầu bứt tai bên cạnh Thanh Vũ, anh ta khẽ mỉm cười khinh bỉ: "Cố gắng là tốt, nhưng có những thứ cần tư chất, không phải cứ muốn là được."
Thẩm Kiêu định đứng dậy "động thủ" thì Thanh Vũ đã nhanh hơn. Cô đứng lên, nhìn thẳng vào Lục Tử Ngôn, giọng nói dứt khoát: "Tư chất là do con người tạo ra. Tôi tin Thẩm Kiêu làm được. Hơn nữa, việc anh ấy có đạt được hay không cũng không liên quan đến anh."
Lục Tử Ngôn sững sờ rồi hậm hực bỏ đi. Thẩm Kiêu ngồi cạnh đó, trong lòng sướng rơn. Anh nhìn Thanh Vũ với ánh mắt lấp lánh như cún con: "Vừa nãy em ngầu thật đấy. Em tin tôi thật sao?"
"Tất nhiên rồi. Cậu là Thẩm Kiêu mà." Thanh Vũ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như nắng mai khiến mọi mệt mỏi của anh tan biến.
Kết quả kỳ thi giữa kỳ được dán lên bảng tin. Cái tên "Thẩm Kiêu" đứng ở vị trí thứ 50 của khối. Đó không phải là hạng nhất, nhưng là một bước nhảy vọt thần kỳ từ hạng cuối lên. Cả trường xôn xao, giáo viên ngỡ ngàng. Thẩm Kiêu không quan tâm đến sự ngạc nhiên của họ, anh chỉ chạy thật nhanh đến lớp của Thanh Vũ, bế bổng cô lên giữa hành lang và xoay vài vòng.
"Thanh Vũ! Tôi làm được rồi! Em thấy chưa, tôi có thể đi Bắc Kinh với em!"
Tiếng cười của họ vang động cả hành lang, mặc kệ những ánh mắt tò mò và quy định cấm yêu đương của nhà trường.