Sau những ngày ôn thi căng thẳng, Lâm Thanh Vũ cuối cùng cũng đổ bệnh. Cô bị cảm lạnh, sốt cao đến mức không thể đi học. Thẩm Kiêu ngồi ở lớp, nhìn cái ghế trống trước mặt mà như ngồi trên đống lửa. Ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, anh phóng xe như bay đến nhà cô.
Vì cha mẹ Thanh Vũ thường xuyên đi công tác xa, cô đang ở một mình trong căn hộ nhỏ. Thẩm Kiêu bấm chuông liên hồi, mãi sau cô mới ra mở cửa với gương mặt đỏ bừng vì sốt, người quấn một chiếc chăn bông to sụ.
"Cậu... sao lại đến đây?" giọng cô thều thào.
Thẩm Kiêu không nói không rằng, bế xốc cô vào trong nhà, đặt lên sofa. Nhìn căn bếp lạnh tanh, anh nhíu mày: "Chưa ăn gì đúng không? Ngồi yên đấy."
Đại ca Thẩm Kiêu, người vốn chỉ biết cầm dao đánh nhau, giờ đây lại đứng trong bếp với chiếc tạp dề màu hồng thêu hoa của Thanh Vũ. Anh loay hoay với mớ rau và củ gừng, vừa xem video hướng dẫn trên mạng vừa lầm bầm chửi thề khi bị nước nóng bắn trúng.
Sau một tiếng đồng hồ "chiến đấu" trong bếp, anh bưng ra một bát cháo gừng thịt băm. Dù hình thức không được đẹp mắt lắm, thậm chí hơi loãng, nhưng mùi thơm của nó vẫn khiến Thanh Vũ cảm thấy ấm lòng.
"Ăn đi, tôi đã thử rồi, không chết được đâu." Anh thổi từng thìa cháo rồi đưa đến tận miệng cô.
Thanh Vũ ăn một miếng, vị cay nồng của gừng hòa với vị ngọt của thịt lan tỏa. Cô thấy mắt mình hơi cay: "Cậu không cần làm thế này đâu, tôi tự lo được mà."
"Tự lo bằng cách để mình sốt đến mức này à?" Thẩm Kiêu gằn giọng nhưng tay vẫn rất nhẹ nhàng lau đi vệt cháo dính trên môi cô. "Lâm Thanh Vũ, nghe cho kỹ đây. Tôi đã nói tôi bảo kê em, thì sức khỏe của em cũng là trách nhiệm của tôi. Sau này không có tôi ở bên cạnh, em đừng có mà đổ bệnh, nghe chưa?"
Thanh Vũ gật đầu, lòng tràn ngập cảm giác an toàn. Cô nằm trên ghế, nhìn Thẩm Kiêu bận rộn dọn dẹp nhà cửa, rửa bát, rồi lại chạy đi mua thuốc. Anh làm tất cả những việc đó một cách tự nhiên, không hề nề hà.
Đến tối, khi cơn sốt đã giảm, Thanh Vũ thiếp đi trên sofa. Thẩm Kiêu ngồi dưới đất, tựa đầu vào cạnh ghế, tay vẫn nắm chặt tay cô. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, anh khẽ hôn lên mu bàn tay cô, thì thầm một câu nói mà cô không kịp nghe thấy:
"Cảm ơn em đã xuất hiện, để tôi biết cuộc đời này vẫn còn chút hơi ấm."