Căn biệt thự nhà họ Thẩm nằm ở khu nhà giàu tách biệt với sự ồn ào của Hải Thành, nhưng không khí bên trong lúc nào cũng lạnh lẽo như một hầm băng. Thẩm Kiêu đứng giữa phòng khách, đối diện với người đàn ông đang thong thả nhấp trà — Thẩm Quốc Vinh.
"Tao nghe nói dạo này mày học hành tiến bộ lắm, lại còn dính lấy con bé con nhà nghèo mới chuyển trường?" Thẩm Quốc Vinh đặt tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm khô khốc.
Thẩm Kiêu siết chặt nắm đấm, giọng lạnh nhạt: "Không liên quan đến ông."
"Liên quan chứ." Thẩm Quốc Vinh cười khẩy, lấy ra một xấp tài liệu ném lên bàn. "Cha con bé đó đang làm việc cho một chi nhánh của tập đoàn chúng ta. Nếu mày muốn nó yên ổn học hết cấp ba để thi vào Bắc Kinh như ý muốn, thì khôn hồn mà giữ khoảng cách ra. Đừng để tao phải ra tay với một đứa con nít."
Lồng ngực Thẩm Kiêu phập phồng vì giận dữ. Anh biết cha mình là người nói được làm được. Sự tàn nhẫn của ông ta đã từng bức tử mẹ anh, anh không thể để Lâm Thanh Vũ trở thành nạn nhân tiếp theo.
Sáng hôm sau tại trường, Thẩm Kiêu trở nên lầm lì lạ thường. Anh không còn trêu chọc Thanh Vũ, cũng không đòi cô làm cơm trưa. Thanh Vũ cảm nhận được sự khác lạ, cô khẽ kéo vạt áo anh lúc giờ ra chơi: "Thẩm Kiêu, cậu sao thế? Vết thương cũ lại đau à?"
Thẩm Kiêu nhìn đôi mắt trong veo của cô, lòng đau như cắt. Anh thô bạo gạt tay cô ra, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ: "Đừng chạm vào tôi. Tôi chơi chán trò đóng vai học sinh ngoan rồi. Em phiền phức quá."
Nói rồi, anh quay lưng đi thẳng, bỏ lại Thanh Vũ đứng ngơ ngác giữa hành lang lớp học. Nước mắt cô chực trào ra nhưng cô cố kìm nén. Cô không tin một người từng thức đêm nấu cháo cho mình lại thay đổi nhanh đến thế.
Cả tuần đó, Thẩm Kiêu quay lại lối sống bất cần, thường xuyên trốn học và tụ tập với đám bạn xấu. Nhưng không ai biết rằng, mỗi đêm anh đều đứng dưới gốc cây ngô đồng trước nhà Thanh Vũ, nhìn ánh đèn phòng cô tắt hẳn mới lặng lẽ rời đi. Anh đang dùng cách cực đoan nhất để bảo vệ cô: trở thành một kẻ tồi tệ để cha anh mất đi hứng thú nhắm vào cô.
Thanh Vũ không bỏ cuộc. Cô biết Thẩm Kiêu đang gặp chuyện. Một buổi chiều mưa phùn, cô chặn đường anh ở cổng sau — nơi hai người gặp nhau lần đầu.
"Thẩm Kiêu, nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói cậu ghét tôi đi." Thanh Vũ đứng dưới mưa, đôi vai nhỏ nhắn run lên vì lạnh nhưng ánh mắt vô cùng kiên định.
Thẩm Kiêu đứng khựng lại. Nhìn cô gái nhỏ ướt sũng vì mình, lớp mặt nạ sắt đá của anh sụp đổ hoàn toàn. Anh lao đến ôm chầm lấy cô, vùi đầu vào vai cô mà khóc như một đứa trẻ: "Tôi xin lỗi... Thanh Vũ, tôi thực sự xin lỗi..."
Giữa cơn mưa Hải Thành, họ ôm lấy nhau, nhận ra rằng dù thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, chỉ cần có đối phương, họ sẽ có thêm dũng khí để đối mặt.