Đêm ở bờ sông Hải Thành vốn dĩ rất thơ mộng, nhưng tiếng quát tháo và tiếng va chạm vật lý đã phá tan bầu không khí ấy. Thẩm Kiêu lao vào đám thanh niên bất hảo kia như một con báo săn mồi. Động tác của anh nhanh, dứt khoát và đầy uy lực. Anh không chỉ đánh để cứu người, mà dường như đang trút bỏ hết những bực dọc tích tụ bấy lâu nay.
Lâm Thanh Vũ đứng từ xa, hai tay siết chặt chiếc áo hoodie của anh, tim cô treo ngược lên cành cây. Cô thấy Thẩm Kiêu bị một tên dùng gậy đánh trúng vai, cô không kìm được mà hét lên: "Thẩm Kiêu, cẩn thận!"
Nghe thấy tiếng gọi của cô, Thẩm Kiêu như được tiếp thêm sức mạnh. Anh xoay người, tung một cú đá bạt mạng khiến tên cầm gậy ngã nhào. Chỉ trong vài phút, đám thanh niên kia đã dìu dắt nhau chạy trối chết. Cô gái bị chặn đường rối rít cảm ơn rồi cũng nhanh chóng rời đi vì sợ hãi.
Thẩm Kiêu đứng đó, lồng ngực phập phồng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Anh quay lại, thấy Thanh Vũ đang chạy về phía mình với gương mặt đẫm lệ.
"Cậu điên rồi sao? Sao lại liều mạng như thế?" Thanh Vũ vừa mếu máo vừa kiểm tra vết thương trên vai anh.
Thẩm Kiêu không thấy đau, ngược lại còn thấy vui. Anh nắm lấy tay cô, giọng hơi khàn: "Lo cho tôi à?"
"Ai thèm lo cho cậu... đau thế này mà còn cười được!" Thanh Vũ giận dỗi đẩy anh ra, nhưng tay vẫn nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay anh.
Sáng thứ Hai, tin tức về việc Thẩm Kiêu đánh nhau bị đưa lên bảng tin trường. Dù là vì việc nghĩa, nhưng do tiền án "gây rối" quá nhiều, anh vẫn bị mời phụ huynh và nhận án kỷ luật đình chỉ học một tuần.
Thanh Vũ đứng trước cửa văn phòng thầy hiệu trưởng, đôi môi mím chặt. Cô nhìn thấy Thẩm Kiêu bước ra, khuôn mặt lầm lì, đi bên cạnh là một người đàn ông mặc vest sang trọng nhưng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo — đó là cha anh, Thẩm Quốc Vinh.
"Thằng súc sinh, chỉ biết làm nhục mặt tao!" Thẩm Quốc Vinh vừa dứt lời đã vung tay định tát Thẩm Kiêu ngay giữa hành lang.
"Dừng lại!" Thanh Vũ không biết lấy đâu ra dũng khí, cô lao đến đứng chắn trước mặt Thẩm Kiêu. Đôi vai cô run rẩy nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. "Thưa bác, Thẩm Kiêu đánh nhau là để cứu người. Anh ấy là anh hùng, không phải người làm nhục bác!"
Thẩm Quốc Vinh ngẩn người nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Thẩm Kiêu cũng sững sờ. Anh chưa từng thấy Lâm Thanh Vũ to tiếng với ai, vậy mà giờ đây cô lại dám đối đầu với người mà anh sợ nhất để bảo vệ anh.
"Cậu... cậu đi về lớp đi." Thẩm Kiêu kéo cô ra sau lưng, giọng nói đã mềm mỏng hơn rất nhiều.
Dù bị đình chỉ, nhưng cả tuần đó, chiều nào Thanh Vũ cũng mang vở ghi chép và đồ ăn đến căn hộ riêng của Thẩm Kiêu. Khoảng thời gian này, giữa họ không còn là "đại ca" và "học sinh mới", mà là hai tâm hồn cô đơn đang sưởi ấm cho nhau giữa những bão giông của thực tế.