Cuối tuần, khu phố đi bộ của Hải Thành vô cùng náo nhiệt. Lâm Thanh Vũ đi mua thêm ít văn phòng phẩm, cô mặc một chiếc váy yếm bò đơn giản, tóc buộc đuôi ngựa cao, trông vô cùng năng động và thuần khiết.
Đang đi dạo, cô bỗng thấy một đám đông tụ tập trước một tiệm game center lớn. Tò mò, cô chen vào xem thì thấy một bóng dáng quen thuộc.
Thẩm Kiêu đang đứng trước máy gắp thú bông. Anh mặc chiếc áo hoodie đen đen, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng như thể đang giải quyết một hợp đồng hàng tỉ tệ. Nhưng vấn đề là... sau lưng anh đã có một túi lớn toàn gấu bông đủ loại.
"Thẩm Kiêu?" Thanh Vũ gọi lớn.
Thẩm Kiêu quay lại, thấy cô thì đôi mắt sáng lên, nhưng miệng vẫn cứng: "Ồ, trùng hợp nhỉ? Tôi đi ngang qua thấy máy này hỏng, định kiểm tra tí thôi."
Thanh Vũ nhìn đống gấu bông, nhịn cười: "Kiểm tra bằng cách gắp hết thú của người ta à?"
Thẩm Kiêu hơi đỏ mặt, anh hắng giọng, đưa cho cô một con thỏ trắng có đôi tai dài: "Cầm lấy đi. Thấy con này xấu quá nên tôi mới gắp bỏ đi thôi."
Thanh Vũ ôm lấy con thỏ, cảm nhận được sự mềm mại của nó, lòng tràn đầy ngọt ngào: "Cảm ơn cậu nhé."
"Đi thôi, lỡ gặp rồi thì đi ăn gì đi. Tôi đói rồi." Thẩm Kiêu thản nhiên nắm lấy tay cô, kéo đi giữa phố đông người.
Họ đi ăn lẩu, rồi đi xem phim. Thẩm Kiêu chọn một bộ phim hoạt hình vì biết cô thích, dù anh ngồi trong rạp liên tục ngáp ngắn ngáp dài. Lúc ra về, hai người đi dạo dọc bờ sông. Gió đêm thổi bay làn tóc của Thanh Vũ, cô nhìn mặt nước lấp lánh ánh đèn, bỗng nhiên nói:
"Thẩm Kiêu, sau này cậu muốn làm gì?"
Thẩm Kiêu im lặng một hồi, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm: "Trước đây tôi không biết. Nhưng giờ tôi muốn thi vào một trường đại học ở Bắc Kinh."
"Tại sao lại là Bắc Kinh?"
Anh quay lại nhìn cô, nụ cười hiếm hoi hiện trên môi: "Vì tôi nghe nói em muốn nộp đơn vào Đại học Sư phạm Bắc Kinh. Tôi không muốn để con thỏ ngốc như em đi một mình, lỡ bị ai lừa mất thì sao?"
Trái tim Thanh Vũ như lỗi nhịp. Lời hứa hẹn của tuổi trẻ đôi khi đơn giản chỉ là "muốn đi cùng một thành phố".
Bỗng nhiên, từ phía xa có tiếng ồn ào. Một nhóm thanh niên trông có vẻ bất hảo đang chặn đường một cô gái. Thẩm Kiêu nhíu mày, bản năng "trùm trường" trỗi dậy. Anh quay sang nói với Thanh Vũ: "Em đứng đây đợi tôi một chút. Đừng đi đâu đấy."
Nói rồi, anh cởi chiếc áo hoodie ra đưa cô cầm, chỉ mặc một chiếc áo phông mỏng bên trong, sải bước tiến về phía đám đông. Thanh Vũ nhìn bóng lưng rộng lớn của anh, vừa lo lắng vừa tự hào. Cô biết, chàng trai này dù có gai góc đến đâu, bên trong vẫn luôn là một người chính nghĩa và ấm áp nhất mà cô từng gặp.