Sáng sớm hôm đó, Lâm Nhã bước vào bảo tàng với một tâm trạng vừa háo hức vừa tò mò. Cô thích những nơi trưng bày hiện vật cổ xưa, nơi mỗi món đồ đều chứa đựng câu chuyện riêng, như một cánh cửa dẫn vào thế giới quá khứ. Với cô, lịch sử không phải chỉ là những con số hay mốc thời gian khô khan, mà là những mảnh ký ức sống động, thấm đẫm hơi thở cuộc sống.
Hôm nay, bảo tàng tổ chức một triển lãm đặc biệt về các cổ vật quý của triều đại xưa, và Lâm Nhã là một trong những người may mắn được tham dự sớm. Khi cô bước qua những dãy trưng bày trang nghiêm, ánh sáng ban mai len lỏi qua cửa kính, tạo ra những vệt sáng nhấp nháy trên nền gạch cổ, khiến khung cảnh vừa huyền bí vừa trầm mặc.
Cô dừng lại trước một chiếc tủ kính nhỏ, nơi đặt một vật báu mà từ xa đã thu hút ánh mắt cô. Chiếc hộp tròn nhỏ, được chạm khắc tinh xảo những hoa văn uốn lượn, ánh kim loại sáng lên lấp lánh dưới ánh đèn. Trông nó bình dị nhưng lại toát lên một khí chất đặc biệt, khiến người ta vừa muốn chạm vào, vừa cảm thấy sợ hãi vô hình.
Lâm Nhã nghiêng người, đọc tấm bảng thông tin trước mặt: “Hộp thần kỳ của triều đại Thương – truyền thuyết có thể kết nối giữa quá khứ và hiện tại. Không khuyến cáo chạm tay.”
Cô cười khẽ. “Thường thì ai cũng nói không khuyến cáo, nhưng lại luôn khiến người ta tò mò hơn,” cô tự nhủ, bước lại gần tủ kính.
Không biết vì tò mò hay vì một linh cảm lạ thường, Lâm Nhã chạm vào chiếc hộp. Tay cô vừa chạm vào bề mặt kim loại, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, khiến cô giật mình lùi lại một bước. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy như có một lực vô hình kéo mình về phía trước, vào sâu trong một không gian mờ ảo, nơi ánh sáng và bóng tối hòa quyện.
Cô giật mình, muốn rút tay ra, nhưng không kịp. Một cảm giác chóng mặt, như thể cơ thể đang bị xoay tròn trong một cơn lốc vô hình. Ánh sáng nhảy múa xung quanh, biến thành những hình ảnh mờ nhòe của một thế giới khác: núi non trùng điệp, cánh đồng xanh rì, những ngôi nhà cổ thấp thoáng trong làn sương sớm.
Khi mở mắt, Lâm Nhã không còn đứng trong bảo tàng nữa. Mặt trời sáng dịu chiếu xuống một ngôi làng cổ kính, nơi những mái ngói đỏ, con đường đất, và những người dân trong trang phục truyền thống đang tất bật với công việc buổi sáng. Cô cảm thấy tim đập nhanh, cơ thể như bị xáo trộn.
“Đây… đây là đâu?” cô thốt lên, giọng run rẩy. Cô nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu quen thuộc nào của hiện đại, nhưng mọi thứ đều hoàn toàn xa lạ. Không điện thoại, không biển hiệu, không một chiếc xe máy hay ô tô nào. Chỉ có không gian cổ kính, bình yên nhưng vừa lạ lẫm vừa rợn người.
Bỗng nhiên, từ phía đường làng, một cậu trai trẻ khoảng 20 tuổi đang chạy qua, vội vàng né một xe bò chở hàng. Chiếc áo dài màu xanh lam của cậu phất phơ theo gió, gương mặt nghiêm nghị nhưng vẫn mang nét thư sinh. Cậu dừng lại khi thấy Lâm Nhã đứng lạc lõng giữa đường, đôi mắt tròn xoe đầy bỡ ngỡ.
“Cô… cô là ai?” cậu trai hỏi, giọng cẩn trọng nhưng không giấu được vẻ tò mò.
“Tôi… tôi… chỉ lạc đường thôi,” Lâm Nhã đáp, giọng run run. Cô cố gắng bình tĩnh, nhưng trong lòng hoang mang vô cùng. “Tôi… không biết mình đang ở đâu.”
Cậu trai nhíu mày, ánh mắt dò xét, nhưng nhanh chóng đổi sang vẻ quan tâm. “Đừng lo, để tôi đưa cô về làng. Ở đây một mình sẽ rất nguy hiểm.”
Lâm Nhã gật đầu, cố gắng bám theo cậu. Cậu dẫn cô đi qua những con đường nhỏ quanh co, hai bên là những cánh đồng lúa xanh mướt, tiếng chim hót líu lo. Dù bối cảnh bình yên, Lâm Nhã vẫn không khỏi lo lắng, tim đập thình thịch.
Khi đến một ngôi nhà gỗ nhỏ, cậu trai quay lại nhìn cô. “Cô tên là gì?”
“Lâm… Lâm Nhã.” Cô đáp, giọng nhỏ.
Cậu trai gật đầu. “Tôi tên Dịch Ngôn. Cô cứ ở đây vài hôm, tôi sẽ tìm cách giúp cô ổn định.”
Lâm Nhã nhìn xung quanh ngôi nhà, thấy mọi thứ đều giản dị nhưng ấm cúng. Cô cảm thấy cơ thể mệt mỏi, liền ngồi xuống ghế gỗ cạnh cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Cái cảm giác bình yên xen lẫn hoang mang khiến cô muốn khóc mà lại không dám.
“Đây là mơ chăng… hay… tôi đã xuyên không thật?” cô tự hỏi.
Dịch Ngôn ngồi đối diện, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn giữ khoảng cách, quan sát cô. “Cô vừa từ đâu đến… dường như không giống người trong làng. Nhưng đừng lo, tôi sẽ bảo vệ cô.”
Lâm Nhã ngạc nhiên trước lời nói chân thành ấy. Một cảm giác lạ thường len lỏi trong tim, khiến cô vừa muốn tin tưởng vừa cảnh giác. Cô nhớ lại chiếc hộp trong bảo tàng, cảm giác luồng điện nhẹ vẫn còn quanh tay. “Có lẽ… chiếc hộp đó…” cô thầm nghĩ.
Buổi chiều đến, ánh nắng xiên qua khung cửa sổ, chiếu lên gương mặt cô. Lâm Nhã ngồi lặng lẽ, suy nghĩ về quá khứ, hiện tại và tương lai mù mịt phía trước. Cô biết rằng mình đã bước vào một cuộc hành trình hoàn toàn mới, nơi thời gian và không gian không còn như trước nữa.
Dịch Ngôn bưng nước đến, đặt trước mặt cô. “Uống đi, cô chắc mệt lắm.”
Cô nở một nụ cười yếu ớt, cảm nhận sự quan tâm ấm áp. Trong lòng, cô tự nhủ: “Có lẽ… tôi không đơn độc. Nhưng đây chỉ là sự bắt đầu của một chuyến đi đầy bất ngờ và thử thách.”
Khi mặt trời lặn sau những ngọn núi xa xa, Lâm Nhã nhìn qua cửa sổ, cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tâm trí. Có điều gì đó liên kết cô và Dịch Ngôn, một sợi dây vô hình vượt qua thời gian, kéo hai con người lạ lùng này lại gần nhau.
Và khi màn đêm buông xuống, ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt cô, Lâm Nhã biết một điều chắc chắn: cuộc sống của cô từ giờ sẽ không còn như trước. Một cuộc phiêu lưu mới đang chờ…