MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDuyên Kiếp Vượt Thời GianChương 2: Cô gái lạc giữa thời gian

Duyên Kiếp Vượt Thời Gian

Chương 2: Cô gái lạc giữa thời gian

1,143 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Lâm Nhã tỉnh dậy với cảm giác lạ lùng. Cô mở mắt, nhìn quanh ngôi nhà gỗ nhỏ – nơi tối hôm qua Dịch Ngôn dẫn cô về. Ánh sáng ban mai len qua khe cửa, chiếu lên nền gỗ mộc mạc, làm nổi bật những vệt bụi bay lơ lửng trong không khí. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan cảm giác chóng mặt của ngày hôm trước.

Ngồi trên giường, Lâm Nhã nhìn đôi tay mình. Tay vẫn còn vệt đỏ nhẹ do va chạm với vật báu trong bảo tàng. Cô chớp mắt, tự nhủ: “Chắc chắn tôi không mơ. Đây là thật, tôi… đã xuyên không.” Tim cô đập nhanh, cảm giác vừa sợ hãi vừa tò mò.

Tiếng bước chân vang lên từ phía cửa, Dịch Ngôn bước vào, ánh mắt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng lộ rõ sự quan tâm. “Cô ngủ ngon không?”

Lâm Nhã ngồi bật dậy, giật mình. “À… tôi… ngủ được. Cảm ơn anh đã giúp tôi hôm qua.”

Dịch Ngôn gật đầu, đặt chiếc bát nhỏ đựng cháo nóng lên bàn. “Ăn đi, người mới đến cần bồi bổ sức khỏe. Đừng lo, tôi sẽ hướng dẫn cô làm quen với cuộc sống ở đây.”

Cô nhìn bát cháo, hơi bối rối. “Cám ơn… nhưng tôi chẳng biết cách dùng đũa cổ trang thế nào.” Cô vừa nói vừa nhìn đôi đũa dài, nặng tay, cảm giác như sắp đánh rơi bất cứ lúc nào.

Dịch Ngôn nhíu mày, sau đó hơi mỉm cười. “Để tôi chỉ.” Anh ngồi xuống cạnh cô, hướng dẫn từng bước cầm đũa. Lâm Nhã cố gắng bắt chước, tay run run, nhưng cuối cùng cũng gắp được một miếng rau vào bát.

“Xem nào… giỏi lắm,” Dịch Ngôn khen, khiến Lâm Nhã đỏ mặt. Cô lẩm bẩm: “Sao anh ấy vừa nghiêm nghị vừa… dễ thương thế này?”

Sau bữa sáng, Dịch Ngôn dẫn Lâm Nhã ra ngoài. “Hôm nay tôi sẽ giới thiệu cô với làng, để cô biết nơi mình đang sống và cách cư xử phù hợp.”

Nghe đến từ “giới thiệu với làng”, Lâm Nhã liền thấy run run. Cô lạc lõng giữa thế giới cổ trang, không biết cách cư xử, sợ bị người khác nghi ngờ. Nhưng ánh mắt Dịch Ngôn dịu dàng khiến cô tự trấn an.

Họ bước qua những con đường nhỏ quanh làng. Những ngôi nhà gỗ thấp thoáng, khói bếp bay lên hòa lẫn hương gạo nấu, hoa cỏ ven đường nở rộ. Người dân nhìn thấy Lâm Nhã, ánh mắt tò mò nhưng không tỏ vẻ thù địch.

“Cô ấy… từ đâu đến vậy?” Một bà lão hỏi thầm người đứng cạnh.

Dịch Ngôn đáp nhanh: “Lâm cô nương vừa đến thăm làng, đang học tập cách sống ở đây. Xin mọi người giúp đỡ cô ấy.”

Bà lão gật đầu, ánh mắt hiền từ. Lâm Nhã nhìn quanh, cảm giác vừa lo lắng vừa ấm lòng. Trong lòng cô, Dịch Ngôn không chỉ là người dẫn đường, mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc.

Khi đi qua một cánh đồng, Lâm Nhã vô tình vấp phải một hòn đá, suýt ngã vào đám cỏ mềm. Dịch Ngôn lập tức nắm tay cô, kéo lại. Khoảnh khắc ấy, tim cô như dừng lại. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm của anh, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy cảm xúc.

“Cảm… cảm ơn anh,” cô thốt lên, giọng run run.

Dịch Ngôn chỉ gật đầu, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt anh lộ rõ sự quan tâm. Lâm Nhã thầm nghĩ: “Anh ấy thật… khác với những người tôi từng gặp. Một nửa nghiêm nghị, một nửa dịu dàng…”

Sau một buổi sáng đi dạo, Dịch Ngôn dẫn Lâm Nhã đến một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, nơi cô có thể tắm rửa và chuẩn bị quần áo phù hợp với địa phương. Cô nhìn xuống dòng nước trong veo, phản chiếu ánh nắng, thấy hình ảnh mình trong trang phục cổ trang. Cảm giác lạ lẫm khiến cô bật cười.

“Trông tôi thật… như nhân vật trong phim cổ trang ấy nhỉ?” cô nói, nụ cười vừa ngượng vừa vui.

Dịch Ngôn đứng phía sau, ánh mắt nhìn cô chăm chú. “Cô… hợp với trang phục này. Nhìn vừa dịu dàng vừa tinh tế.”

Lâm Nhã đỏ mặt, lẩm bẩm: “Trời ơi, sao anh vừa khen vừa khiến tôi run thế này…”

Buổi chiều, Dịch Ngôn dẫn cô đến gặp một số dân làng để làm quen. Anh giới thiệu cô với từng người: những người bán hàng, nông dân, thợ thủ công. Lâm Nhã cố gắng ghi nhớ tên từng người, nhưng vẫn cảm thấy rối rắm.

Một cậu bé chạy đến, hỏi: “Cô nương… có muốn giúp chúng tôi hái hoa quả không?”

Lâm Nhã gật đầu, và lần đầu tiên thử sức với công việc đồng áng. Tay cô còn vụng về, nhưng nụ cười của cậu bé và ánh mắt khích lệ của Dịch Ngôn khiến cô cảm thấy ấm áp. Khi cô cầm giỏ hoa quả đầy ắp, nhìn Dịch Ngôn từ xa, tim cô lại rung lên một cách kỳ lạ.

Chiều xuống, họ quay về ngôi nhà gỗ. Lâm Nhã mệt lử, nhưng trong lòng lại tràn đầy cảm giác mới mẻ. Cô bắt đầu nhận ra rằng dù nơi này khác xa thế giới hiện đại, nhưng con người ở đây ấm áp, chân thật, và… anh ấy, Dịch Ngôn, khiến cô cảm thấy an toàn theo một cách chưa từng trải nghiệm.

Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, Lâm Nhã ngồi cạnh Dịch Ngôn, nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Cô tự nhủ: “Có lẽ… duyên phận đã đưa tôi đến đây. Không phải tình cờ đâu. Anh ấy… sẽ là một phần quan trọng trong cuộc đời tôi.”

Dịch Ngôn ngồi im lặng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm ngâm. Anh cảm nhận được sự khác lạ nơi cô gái này – một sức hút kỳ lạ, khiến anh vừa muốn bảo vệ, vừa không hiểu rõ tại sao trái tim mình lại nhói lên khi nhìn cô.

Trong lòng Lâm Nhã, sự bỡ ngỡ vẫn còn đó, nhưng giờ đây xen lẫn là cảm giác tin tưởng. Cô biết, cuộc sống mới này sẽ có nhiều thử thách, nhưng ít nhất, cô không phải bước đi một mình.

Và khi tiếng gió nhẹ qua khe cửa, vọng vào căn nhà gỗ, Lâm Nhã nhận ra một điều rõ ràng: cuộc sống của cô đã thay đổi hoàn toàn, và Dịch Ngôn sẽ là người đồng hành cùng cô, bất kể tương lai ra sao.

Cô khép mắt, thở dài nhưng nụ cười vẫn nở trên môi, lòng đầy háo hức: “Ngày mai sẽ là một chương mới… một hành trình đầy bất ngờ, và tôi sẽ không sợ hãi.”