MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDuyên Kiếp Vượt Thời GianChương 3: Sóng gió đầu đời

Duyên Kiếp Vượt Thời Gian

Chương 3: Sóng gió đầu đời

1,394 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, Lâm Nhã tỉnh dậy với cảm giác cơ thể vẫn còn mệt mỏi sau một ngày dài làm quen với cuộc sống mới. Cô ngồi trên giường, nhìn quanh căn phòng gỗ đơn sơ, hít một hơi thật sâu, rồi tự nhủ: “Mình phải học cách sống ở đây thôi, không còn đường quay lại thế giới cũ.”

Dịch Ngôn đã rời khỏi nhà từ sớm để kiểm tra việc buôn bán trong làng, để lại cho cô một bữa sáng đơn giản: cháo gạo, một quả trứng luộc, vài miếng bánh nướng nhỏ. Lâm Nhã nhìn đĩa thức ăn, vừa đói vừa lạ lẫm với món ăn cổ trang, nhưng vẫn cố gắng ăn hết, vì cô biết mình cần năng lượng cho một ngày dài học cách thích nghi.

Sau bữa sáng, cô đứng dậy, mặc chiếc áo dài màu xanh lam, ngó ra cửa sổ. Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ, những cánh hoa ven đường rung rinh trong gió. Bên ngoài, người dân bắt đầu một ngày mới: tiếng chim hót, tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa – tất cả khiến Lâm Nhã vừa thích thú vừa cảm thấy xa lạ.

“Có lẽ mình phải hòa nhập với họ mới được,” cô lẩm bẩm, rồi quyết định ra ngoài. Khi bước ra sân, cô gặp ngay Dịch Ngôn trở về. Anh mặc trang phục giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị và uy nghiêm vốn có. Thấy cô, anh gật đầu chào: “Sáng nay cô dậy sớm. Ăn sáng xong rồi chứ?”

Lâm Nhã gật đầu, nụ cười e thẹn nở trên môi. “Rồi… ăn xong rồi.”

Dịch Ngôn nhíu mày, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa lo lắng. “Hôm nay tôi sẽ đưa cô đi quanh làng, làm quen với mọi người và dạy cô vài kỹ năng cơ bản. Cô cần học cách sinh tồn trong môi trường này.”

Lâm Nhã cười khẽ, vừa hào hứng vừa lo lắng: “Sinh tồn ư… có vẻ sẽ là thử thách lớn rồi.”

Họ bắt đầu đi dọc theo con đường nhỏ quanh làng. Dịch Ngôn hướng dẫn Lâm Nhã cách chào hỏi, cách cúi người đúng mực, cách nói chuyện với dân làng sao cho tự nhiên. Tuy nhiên, mọi việc không hề đơn giản đối với cô gái hiện đại này. Khi gặp một người bán hàng rong, Dịch Ngôn giới thiệu: “Cô nương Lâm, đây là bà Hoa, người bán rau quả lâu năm trong làng. Bà ấy sẽ chỉ cho cô cách nhận biết rau củ tươi ngon.”

Lâm Nhã gật đầu, bước tới chào hỏi, nhưng vô tình lại cúi quá sâu, khiến chiếc mũ rơi xuống đất. Dân làng xung quanh cười khúc khích, bà Hoa cũng mỉm cười, giúp cô đội lại mũ. Dịch Ngôn đứng bên cạnh, nhíu mày nhưng không nhịn được cười. Anh cúi người, giúp cô chỉnh lại áo, nói: “Cúi vừa đủ thôi, cô nương. Không cần quá nghiêm túc như trong lễ nghi cung đình.”

Lâm Nhã đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa buồn cười. Cô lẩm bẩm: “Trời ơi, sao tôi cứ vấp phải rắc rối từ khi đặt chân tới đây vậy… và sao anh ấy lại vừa nghiêm nghị vừa dễ thương thế này…”

Sau đó, Dịch Ngôn dẫn cô đến cánh đồng gần làng, nơi người dân đang thu hoạch lúa. Anh dạy cô cách cầm liềm, cách hái lúa mà không làm hỏng cây. Lâm Nhã vụng về, tay run run, nhiều lần suýt cắt vào tay mình, nhưng Dịch Ngôn luôn kịp thời đỡ lấy, giúp cô tránh những tai nạn nhỏ. Khi cô vừa cầm liềm chuẩn bị hái một bó lúa, Dịch Ngôn đứng gần nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh nhưng lộ rõ sự quan tâm. “Cẩn thận, tay cô chưa quen với công việc này.”

Lâm Nhã đỏ mặt, cười khẽ: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.” Cô bắt đầu cảm nhận được sự ấm áp từ anh, cảm giác an toàn kỳ lạ len lỏi trong tim.

Trong lúc tập hái lúa, Lâm Nhã không may va vào một đống rơm, khiến rơm bay tung tóe lên mặt cô. Cô kêu lên, giơ tay quệt rơm, còn Dịch Ngôn đứng bên cạnh, cố nhịn cười. “Cô nương, cô nên đứng yên một chút, để tôi hướng dẫn cẩn thận,” anh nói, giọng vừa nghiêm nghị vừa có chút khôi hài mà cô chưa từng thấy.

Lâm Nhã lẩm bẩm, đỏ mặt: “Trời ơi, anh ấy vừa nghiêm túc vừa khó hiểu… sao lại dễ thương đến thế này?”

Sau một buổi sáng học việc đồng áng, Dịch Ngôn dẫn cô vào trong làng, giới thiệu với những người dân khác. Cô làm quen với vài người, học cách nhận biết các loại thảo dược, rau củ, và những việc vặt cần thiết để sống sót trong môi trường cổ trang. Mặc dù mệt mỏi, nhưng Lâm Nhã cảm thấy vui. Lần đầu tiên, cô thực sự hòa nhập với cuộc sống nơi đây, và cảm giác đó không hề đáng sợ như cô tưởng.

Chiều xuống, Dịch Ngôn dẫn cô đến bờ sông gần làng. Anh bảo cô học cách giặt quần áo và rửa bát bằng phương pháp cổ xưa. Lúc đầu Lâm Nhã rất vụng về, giặt không sạch, giọt nước văng tung tóe khắp nơi, khiến Dịch Ngôn vừa nhíu mày vừa bật cười. “Cô nương… cẩn thận một chút thôi,” anh nói, nhưng ánh mắt lại đầy dịu dàng.

Lâm Nhã đỏ mặt, cố gắng hết sức, vừa cười vừa nói: “Anh đừng cười chứ… tôi còn đang cố gắng mà!”

Khoảnh khắc ấy, ánh nắng chiều chiếu trên khuôn mặt hai người, phản chiếu xuống mặt nước sông, tạo ra một bức tranh vừa bình dị vừa lãng mạn. Cô bắt đầu nhận ra, Dịch Ngôn không chỉ là người dẫn dắt, mà còn là người mang lại cảm giác an toàn, khiến cô cảm thấy… dường như trái tim đang rung động.

Khi mặt trời lặn, họ quay về ngôi nhà gỗ. Lâm Nhã ngồi bên bờ cửa sổ, nhìn ánh trăng phản chiếu trên dòng sông, suy nghĩ về ngày hôm nay. Cô tự nhủ: “Dường như… mình bắt đầu thích anh ấy… dù mới gặp vài ngày. Và anh ấy cũng… có vẻ quan tâm mình nhiều hơn tôi nghĩ.”

Dịch Ngôn đứng sau lưng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm ngâm. Anh cảm nhận được sự khác biệt nơi cô – một sức hút kỳ lạ, khiến anh vừa muốn bảo vệ, vừa tò mò về cô gái này. Anh nhận ra, mình đang dần bị cuốn theo cô, dù chưa hiểu rõ lý do.

Buổi tối, khi mọi thứ lắng xuống, hai người ngồi bên nhau, chia sẻ những chuyện trong ngày. Dịch Ngôn kể về cuộc sống làng, những tập tục, những công việc cần thiết, còn Lâm Nhã chia sẻ một chút về thế giới hiện đại – nhưng tất cả đều khéo léo để không làm dân làng nghi ngờ.

Khoảnh khắc yên bình ấy, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt hai người, làm nổi bật nét dịu dàng của Lâm Nhã và sự điềm tĩnh, chín chắn của Dịch Ngôn. Cảm giác gần gũi nhưng vừa lạ lẫm khiến trái tim cô rung lên từng nhịp, và anh cũng nhận ra trái tim mình không còn lạnh lùng như trước.

Trước khi đi ngủ, Lâm Nhã đặt tay lên chiếc hộp nhỏ mà cô vẫn giữ trong túi áo – vật báu đã đưa cô đến thế giới này. Cô nhìn Dịch Ngôn, ánh mắt vừa bối rối vừa biết ơn: “Có lẽ… đây sẽ là nơi mình bắt đầu một cuộc sống mới. Và anh ấy… sẽ là người đồng hành cùng mình, bất kể chuyện gì xảy ra.”

Dịch Ngôn đứng cạnh, ánh mắt trầm lặng nhưng đầy quyết tâm. Anh biết rằng, dù chuyện gì xảy ra trong tương lai, anh sẽ luôn bảo vệ cô. Và một điều chắc chắn – mối duyên này, dù bắt đầu từ tình cờ, sẽ còn kéo dài, vượt qua mọi thử thách.

Ánh trăng lướt qua khuôn mặt hai người, chiếu lên đôi mắt đầy khát vọng, hứa hẹn một hành trình dài phía trước – nơi tình cảm, thử thách và những khoảnh khắc ngọt ngào đang chờ họ, chỉ mới bắt đầu.