Sáng hôm sau, ánh bình minh xuyên qua những tán cây, phủ lên ngôi nhà gỗ nhỏ một màu vàng nhạt dịu dàng. Lâm Nhã thức dậy, cảm giác cơ thể đã khỏe hơn sau những ngày đầu bỡ ngỡ. Cô ngồi trên giường, nhắm mắt hít một hơi thật sâu, rồi bật cười khẽ: “Có lẽ mình đang bắt đầu quen với nơi này rồi.”
Dịch Ngôn đã rời khỏi nhà từ sớm để kiểm tra hàng hóa trong làng, để lại cho cô một bữa sáng đơn giản. Khi cô vừa bước ra sân, thấy ánh nắng chiếu lung linh trên mái ngói đỏ, hương gạo và hoa ven đường hòa quyện khiến cô cảm thấy bình yên. Cô nhớ lại những ngày đầu mới tới đây, khi mọi thứ còn xa lạ và khó khăn, giờ đây mọi thứ dường như đã bớt đáng sợ hơn.
Khi Dịch Ngôn trở về, anh mang theo một giỏ thảo dược và một vài dụng cụ nhỏ. Ánh mắt anh nhìn cô vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng ẩn sâu là sự quan tâm. “Hôm nay tôi sẽ dạy cô cách thu thập thảo dược và nhận biết những loại có thể dùng làm thuốc. Đây là kỹ năng cần thiết nếu cô muốn sống sót ở đây.”
Lâm Nhã gật đầu, vừa háo hức vừa lo lắng. Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ học cách phân biệt các loại thảo mộc, nhưng ánh mắt nghiêm túc của Dịch Ngôn khiến cô quyết tâm. “Tôi… tôi sẽ cố gắng hết sức,” cô nói, giọng run run nhưng đầy quyết tâm.
Họ đi qua những con đường mòn quanh làng, đến một khu rừng nhỏ gần đó. Cây cối xanh tươi, chim hót líu lo, không gian vừa yên bình vừa mát mẻ. Dịch Ngôn chỉ cho cô từng loại thảo dược, dạy cách nhận biết màu sắc, hình dáng và mùi hương đặc trưng. Lâm Nhã chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết.
Tuy nhiên, lần đầu tiên đi vào rừng, cô vẫn còn vụng về. Khi cúi xuống nhổ một bụi thảo mộc, cô vô tình đạp phải một nhánh cây khô, làm rung cả bụi rậm và làm bùn đất văng lên chân. Dịch Ngôn đứng bên cạnh, nhíu mày nhưng không giấu nổi nụ cười. “Cô nương… cẩn thận hơn một chút.”
Lâm Nhã đỏ mặt, lẩm bẩm: “Mình… không ngờ việc nhổ cỏ cũng nguy hiểm thế này.”
Cô bắt đầu quen dần với việc nhận biết thảo dược, nhưng không tránh khỏi những tình huống dở khóc dở cười. Có lần, cô nhầm một bụi cỏ dại với loại thảo mộc cần thu thập, kết quả làm Dịch Ngôn phải nhảy đến ngăn cô. Cô đứng đó đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa thấy hài hước: “Sao anh ấy lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc để cứu mình thế nhỉ…”
Buổi trưa, họ nghỉ dưới tán cây lớn, ăn cơm mang theo. Lâm Nhã chưa quen ăn cơm kiểu cổ trang, nhưng sự quan tâm của Dịch Ngôn khiến cô cảm thấy ấm lòng. Anh xếp thức ăn gọn gàng, cẩn thận chia phần cho cô trước khi ăn. Ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng, khiến tim cô không khỏi rung lên.
Sau bữa trưa, họ tiếp tục vào rừng, lần này sâu hơn. Dịch Ngôn chỉ cho cô cách nhận biết các dấu hiệu tự nhiên để tránh thú dữ, cách đi trên các mỏm đá an toàn và cách đọc hướng gió để tìm đường trở về làng. Lâm Nhã chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, nhưng không tránh khỏi sự run rẩy khi bước qua những nơi trơn trượt hay ghồ ghề.
Dịch Ngôn đứng gần, luôn kịp thời nắm lấy tay cô hoặc đặt tay lên vai để giữ thăng bằng cho cô. Mỗi lần như vậy, Lâm Nhã cảm giác tim mình nhói lên một cách lạ lùng, ánh mắt cô dường như lạc vào anh mà không muốn rời.
Khi hoàng hôn buông xuống, ánh sáng vàng nhạt chiếu qua tán cây, tạo ra những bóng dài trên nền đất. Lâm Nhã và Dịch Ngôn quay về làng, mang theo một giỏ thảo dược phong phú. Cô cảm thấy tự hào về bản thân, nhưng đồng thời mệt mỏi vô cùng.
Về đến nhà, Lâm Nhã rửa tay và ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh trăng phản chiếu trên dòng sông. Cô nghĩ về Dịch Ngôn, về sự quan tâm mà anh dành cho cô, và nhận ra một điều: trái tim mình đã bắt đầu rung động. Không phải vì lời nói hoa mỹ hay hành động lãng mạn lớn lao, mà bởi từng chi tiết nhỏ – ánh mắt, cử chỉ, sự quan tâm âm thầm – đã khiến cô cảm thấy ấm áp và an toàn.
Dịch Ngôn đứng sau lưng cô, im lặng nhìn ra dòng sông. Anh cảm nhận được sự khác biệt nơi cô gái này. Cô không giống bất kỳ người nào anh từng gặp. Một sức hút kỳ lạ, vừa khiến anh muốn bảo vệ, vừa tò mò, khiến trái tim anh dần mềm nhũn.
Buổi tối, hai người cùng nhau dọn dẹp và chuẩn bị bữa tối. Lâm Nhã vụng về, nhiều lần làm rơi đồ hay bắn nước bẩn ra quần áo, nhưng Dịch Ngôn luôn kịp thời giúp cô. Những khoảnh khắc giản dị ấy, ánh mắt dịu dàng của anh, khiến cô nhiều lần đỏ mặt và cảm thấy trái tim đập nhanh.
Trước khi đi ngủ, Lâm Nhã ngồi bên giường, đặt tay lên chiếc hộp nhỏ vẫn giữ trong túi áo – vật báu đã đưa cô đến thế giới này. Cô thầm nghĩ: “Có lẽ… đây sẽ là nơi mình bắt đầu một cuộc sống mới. Và anh ấy… sẽ là người đồng hành cùng mình, bất kể chuyện gì xảy ra.”
Dịch Ngôn đứng cạnh, ánh mắt trầm lặng nhưng đầy quyết tâm. Anh biết rằng dù chuyện gì xảy ra trong tương lai, anh sẽ luôn bảo vệ cô. Và một điều chắc chắn – mối duyên này, dù bắt đầu từ tình cờ, sẽ còn kéo dài, vượt qua mọi thử thách.
Ánh trăng lướt qua khuôn mặt hai người, chiếu lên đôi mắt đầy khát vọng, hứa hẹn một hành trình dài phía trước – nơi tình cảm, thử thách và những khoảnh khắc ngọt ngào đang chờ họ, chỉ mới bắt đầu.