MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDuyên Kiếp Vượt Thời GianChương 5: Ngày đầu thử thách

Duyên Kiếp Vượt Thời Gian

Chương 5: Ngày đầu thử thách

1,143 từ · ~6 phút đọc

Sáng sớm, Lâm Nhã tỉnh dậy với cảm giác cơ thể đã thích nghi hơn với nhịp sống cổ trang. Cô đứng bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành pha lẫn hương đồng nội, hương hoa ven đường và mùi đất ẩm sau đêm sương. Đây là lần đầu tiên cô thấy lòng mình thực sự bình yên kể từ khi xuyên không đến thế giới này.

Dịch Ngôn đã chuẩn bị sẵn một bữa sáng giản dị nhưng đầy đủ dinh dưỡng: cháo, trứng luộc và vài miếng bánh nướng nhỏ. Anh đứng bên cạnh, ánh mắt trầm lặng nhưng luôn theo dõi cô. Khi cô ăn xong, anh nói: “Hôm nay tôi sẽ dẫn cô đến giúp dân làng thu hoạch và chuẩn bị hàng hóa cho chợ. Cô cần học cách hòa nhập với công việc của làng.”

Lâm Nhã gật đầu, vừa háo hức vừa lo lắng. Cô chưa từng làm việc đồng áng nhiều ngày như thế, nhưng ánh mắt nghiêm nghị nhưng dịu dàng của Dịch Ngôn khiến cô tin tưởng. “Tôi sẽ cố hết sức,” cô nói, giọng run run nhưng quyết tâm.

Họ đi qua con đường mòn quanh làng, gặp những người dân quen thuộc. Dịch Ngôn giới thiệu Lâm Nhã với từng người: bà Hoa, người bán rau lâu năm; ông Lâm, thợ rèn; và một nhóm trẻ con tinh nghịch luôn tò mò về cô. Mỗi người dân đều tỏ ra hiền hòa và sẵn sàng giúp đỡ, nhưng ánh mắt tò mò của họ khiến Lâm Nhã vừa bối rối vừa vui.

Khi đi đến cánh đồng lúa, Dịch Ngôn giao cho cô nhiệm vụ nhổ cỏ và thu hoạch thảo dược gần đó. Lần đầu tiên Lâm Nhã cảm nhận rõ rệt sức nặng của công việc đồng áng. Tay cô run run, lưng mỏi nhừ, nhưng từng bước từng bước, cô học cách đứng thăng bằng trên những bãi đất gồ ghề và sử dụng liềm một cách chính xác hơn.

Trong lúc nhổ cỏ, cô vô tình trượt chân, suýt ngã vào đám lúa. Dịch Ngôn lập tức lao đến, nắm lấy tay cô, kéo lại. Khoảnh khắc ấy, tim cô như ngừng đập. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm của anh, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy cảm xúc, khiến cô không biết nên cười hay xấu hổ.

“Cảm… cảm ơn anh,” cô nói, giọng run run.

Dịch Ngôn chỉ gật đầu, ánh mắt dịu dàng. “Cẩn thận hơn một chút, cô nương.”

Những ngày đầu thử thách tiếp tục diễn ra với vô số tình huống dở khóc dở cười. Có lần, Lâm Nhã nhầm một bụi cỏ dại với thảo dược quý, khiến cả giỏ cô đầy cỏ rác. Dịch Ngôn vừa nhíu mày vừa nhịn cười, anh nhẹ nhàng giải thích: “Cô nương, đây là loại cỏ dại, không dùng được. Hãy quan sát màu sắc và hình dáng kỹ hơn.”

Lâm Nhã đỏ mặt, lẩm bẩm: “Sao anh ấy lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc để cứu mình… và khiến tim mình loạn nhịp như vậy?”

Buổi trưa, họ nghỉ dưới tán cây lớn, ăn cơm mang theo. Lâm Nhã vừa ăn vừa quan sát người dân xung quanh, cố gắng ghi nhớ thói quen, tập tục và cách họ tương tác với nhau. Dịch Ngôn ngồi bên cạnh, ánh mắt luôn dõi theo cô, đôi khi nở nụ cười dịu dàng khi thấy cô vụng về nhưng chăm chỉ.

Sau bữa trưa, họ đi tiếp, lần này đến chợ làng. Lâm Nhã lần đầu chứng kiến nhịp sống nhộn nhịp nơi đây: tiếng người bán hàng, tiếng khách hỏi giá, tiếng trẻ con chạy nhảy. Cô cố gắng hòa nhập, giúp bày hàng hóa và học cách tính toán bằng phương pháp cổ trang. Dù còn vụng về, nhưng dân làng nhìn cô với ánh mắt thiện cảm và tò mò.

Một cậu bé tinh nghịch chạy đến, hỏi: “Cô nương, có muốn thử bán hàng không?”

Lâm Nhã gật đầu, nhưng vừa bước lên bục, cô lúng túng, làm rơi vài món đồ. Dịch Ngôn lập tức xuất hiện, giúp cô sắp xếp lại, đồng thời khẽ thì thầm: “Cô nương, bình tĩnh, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Khoảnh khắc ấy, trái tim Lâm Nhã rung lên một cách kỳ lạ. Cô nhận ra mình đã dần tin tưởng và dựa vào anh, cảm giác vừa ấm áp vừa lạ lẫm.

Buổi chiều, Dịch Ngôn dẫn cô đến cánh đồng khác, nơi họ giúp người dân thu hoạch ngô và rau củ. Lâm Nhã bắt đầu quen dần với công việc nặng nhọc, nhưng đôi khi vẫn xảy ra những tình huống hài hước: cô làm rơi một túi ngô, ngã lộn nhào vào đám cỏ, khiến Dịch Ngôn vừa nhíu mày vừa bật cười.

“Cô nương, đứng yên một chút, để tôi hướng dẫn cẩn thận,” anh nói, ánh mắt dịu dàng.

Lâm Nhã đỏ mặt, cười khẽ: “Anh ấy vừa nghiêm nghị vừa dễ thương… sao lại làm tim mình nhói lên thế này?”

Khi hoàng hôn buông xuống, hai người quay về nhà, mang theo những giỏ rau củ đầy ắp. Lâm Nhã mệt lử, nhưng trong lòng tràn đầy niềm vui: cô đã trải qua một ngày dài, học hỏi và thích nghi với cuộc sống cổ trang, đồng thời cảm nhận rõ ràng sự gần gũi và bảo vệ từ Dịch Ngôn.

Buổi tối, hai người ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu xuống dòng sông, phản chiếu khuôn mặt họ. Lâm Nhã đặt tay lên chiếc hộp nhỏ vẫn giữ trong túi áo – vật báu đã đưa cô đến đây. Cô thầm nghĩ: “Mình đã tìm thấy nơi để thuộc về… và anh ấy… là người đồng hành không thể thiếu.”

Dịch Ngôn đứng cạnh, ánh mắt trầm lặng nhưng đầy quyết tâm. Anh biết rằng những thử thách phía trước sẽ còn nhiều, nhưng anh sẽ luôn bên cạnh cô. Và một điều chắc chắn – mối duyên này, dù bắt đầu từ tình cờ, sẽ kéo dài và vượt qua mọi trở ngại.

Đêm đó, khi cả làng chìm vào giấc ngủ, một cơn gió lạ thổi qua, mang theo mùi hương nồng nặc và một âm thanh kỳ bí từ phía rừng sâu. Lâm Nhã nhíu mày, cảm giác bất an len lỏi trong tim. Dịch Ngôn đứng bên cạnh, cũng nhíu mày nhìn ra xa. Anh cảm nhận có điều gì đó không bình thường đang xảy ra, và linh cảm báo trước rằng một thử thách mới, nguy hiểm hơn, sẽ sớm xuất hiện.

Ánh trăng lướt qua khuôn mặt hai người, chiếu lên đôi mắt đầy khát vọng, hứa hẹn một hành trình dài phía trước – nơi tình cảm, thử thách và những khoảnh khắc ngọt ngào xen lẫn nguy hiểm đang chờ đón họ, chỉ mới bắt đầu.