MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDuyên Kiếp Vượt Thời GianChương 6: Bóng tối nơi rừng sâu

Duyên Kiếp Vượt Thời Gian

Chương 6: Bóng tối nơi rừng sâu

1,128 từ · ~6 phút đọc

Sáng sớm, làng vẫn chìm trong sương mờ, tiếng chim hót vang lên khắp cánh đồng. Lâm Nhã thức dậy, cảm giác cơ thể đã thích nghi khá tốt với nhịp sống nơi đây. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng ban mai chiếu qua những tán cây, chiếu lên dòng sông lấp lánh. Nhưng hôm nay, không khí có phần khác lạ: sương mù dày hơn, hơi lạnh len lỏi qua từng khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và hương rừng.

Dịch Ngôn đã chuẩn bị sẵn bữa sáng, nhưng ánh mắt anh hôm nay nghiêm nghị hơn thường lệ. Anh nói: “Hôm nay tôi sẽ dẫn cô đến rừng sâu để thu thập thảo dược quý cho dân làng. Đây là công việc không đơn giản, cần tập trung và cẩn trọng.”

Lâm Nhã gật đầu, cảm giác vừa hào hứng vừa hồi hộp. Cô đã quen với những thử thách trước đó, nhưng rừng sâu luôn mang một vẻ bí ẩn khiến cô cảm thấy lo lắng. “Tôi… sẽ cố gắng hết sức,” cô nói, tay siết chặt chiếc hộp nhỏ vẫn mang theo bên mình.

Khi bước vào rừng, cây cối rậm rạp hơn, ánh sáng ban mai chỉ lọt qua những kẽ lá, tạo ra những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Tiếng chim hót dường như cũng trở nên thưa thớt, thay vào đó là tiếng lá xào xạc, khiến Lâm Nhã không khỏi rùng mình.

Dịch Ngôn đi trước, cẩn trọng từng bước. Anh chỉ cho cô cách nhận biết các dấu hiệu nguy hiểm: những dấu chân thú rừng, âm thanh lạ, cách phân biệt thảo dược quý với loại độc. Lâm Nhã tập trung hết sức, cố gắng không để lộ sự run sợ.

Khi họ tiến sâu vào rừng, một âm thanh lạ vang lên từ phía bụi rậm, khiến Lâm Nhã giật mình. Một con cáo lẩn trong bóng cây nhảy ra, làm cô vội thụt lùi. Dịch Ngôn nhanh chóng nắm lấy tay cô, kéo lại. Khoảnh khắc đó, tim Lâm Nhã như nhảy loạn nhịp. Cô nhìn vào mắt anh, thấy ánh mắt trầm tĩnh, uy nghiêm nhưng lại ẩn chứa một cảm giác bảo vệ mạnh mẽ khiến trái tim cô rung động.

“Cẩn thận, cô nương. Ở rừng sâu, mọi thứ đều tiềm ẩn nguy hiểm,” Dịch Ngôn nói, giọng nghiêm túc nhưng ấm áp.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn, và Lâm Nhã bắt đầu nhận thấy những loại thảo dược quý mà cô chưa từng thấy. Dịch Ngôn hướng dẫn cô nhổ đúng cách, tránh làm hỏng cây và bảo quản thảo dược sao cho giữ được dược tính. Lần đầu tiên, cô cảm thấy hứng thú thực sự với công việc này – vừa học hỏi, vừa thử thách bản thân.

Nhưng thử thách thực sự chưa đến. Khi họ tiến gần một tảng đá lớn, từ phía rừng sâu vang lên tiếng động lạ, như có ai đó hoặc thứ gì đó di chuyển. Lâm Nhã khẽ nắm chặt tay Dịch Ngôn, cảm giác lo sợ len lỏi. Anh đặt tay lên vai cô, kéo sát vào mình, giọng nghiêm nghị: “Đừng sợ. Tôi ở đây.”

Cả hai tiến gần hơn, âm thanh lạ càng lúc càng rõ. Một con thú lớn – có lẽ là hổ rừng – xuất hiện, mắt sáng quắc, nhìn chằm chằm họ. Dịch Ngôn nhanh chóng kéo Lâm Nhã ra sau tảng đá, lấy một nhánh cây dài làm vũ khí tự vệ. Lâm Nhã vừa run vừa hồi hộp, nhưng ánh mắt anh khiến cô yên tâm.

“Cô nương, giữ bình tĩnh. Hãy làm theo tôi,” anh nói, giọng nghiêm trọng.

Nhờ sự điềm tĩnh và kinh nghiệm của Dịch Ngôn, họ từ từ lùi ra khỏi khu vực nguy hiểm, tránh để thú dữ chú ý. Lâm Nhã học được cách quan sát xung quanh, giữ thăng bằng và di chuyển một cách cẩn trọng. Khi đã an toàn, cô thở phào, nhìn Dịch Ngôn: “Cảm ơn anh… nếu không có anh, tôi chắc không thể thoát ra.”

Anh chỉ gật đầu, ánh mắt dịu dàng: “Cô nương đừng sợ, lần đầu tiên gặp thú dữ, ai cũng phải học cách đối phó. Quan trọng là cô đã bình tĩnh và tin tưởng tôi.”

Sau sự kiện ấy, cả hai tiếp tục đi tìm thảo dược. Lâm Nhã giờ đã tự tin hơn, nhổ từng cây, chọn từng lá một cách cẩn thận. Dịch Ngôn không rời mắt khỏi cô, vừa hướng dẫn vừa bảo vệ. Khoảnh khắc anh nhẹ nhàng đặt tay lên tay cô để chỉnh vị trí nhổ thảo dược, Lâm Nhã cảm giác tim mình như nhảy loạn nhịp.

Khi thu thập xong giỏ thảo dược, họ quay trở lại làng, trời đã xế chiều. Ánh nắng vàng nhạt chiếu qua tán cây, tạo ra những đốm sáng lung linh trên đường về. Lâm Nhã mệt nhưng vui vẻ, còn Dịch Ngôn mang giỏ thảo dược nặng trĩu trên vai, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn cô.

Trở về nhà, họ rửa tay và sắp xếp thảo dược. Lâm Nhã nhìn vào mắt Dịch Ngôn, tim đập nhanh: “Mình… đang dần thích anh ấy. Không phải chỉ vì anh giúp mình, mà còn vì cách anh quan tâm, bảo vệ và luôn dịu dàng với mình.”

Dịch Ngôn đứng bên cạnh, ánh mắt trầm lặng nhưng ấm áp. Anh nhận ra rằng trái tim mình đã không còn lạnh lùng như trước. Mỗi lần nhìn Lâm Nhã, cảm giác muốn bảo vệ, muốn ở bên cô ngày càng mạnh mẽ hơn.

Buổi tối, khi cả làng chìm trong giấc ngủ, một âm thanh lạ vang lên từ rừng sâu. Lâm Nhã giật mình, Dịch Ngôn lập tức đứng dậy, cẩn trọng hướng về phía âm thanh. Anh kéo cô sát vào mình, giọng nghiêm trọng: “Cô nương, có vẻ rừng sâu không đơn giản như chúng ta tưởng. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng cho ngày mai.”

Lâm Nhã nhìn ánh mắt anh, cảm giác vừa sợ vừa an toàn: “Mình không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng ít nhất… anh ấy sẽ ở bên mình.”

Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt họ, tạo nên một khung cảnh vừa lãng mạn vừa căng thẳng. Một thử thách mới đang chờ họ, nhưng cùng với đó là những khoảnh khắc ngọt ngào, sự quan tâm và tình cảm ngày càng sâu đậm giữa Lâm Nhã và Dịch Ngôn.

Và trong lòng Lâm Nhã, một cảm giác rõ ràng: cuộc sống ở đây sẽ không còn đơn giản, nhưng cô không còn sợ hãi. Bởi lẽ, dù phía trước là hiểm nguy hay thử thách, cô biết rằng trái tim và sự hiện diện của Dịch Ngôn sẽ luôn là điểm tựa vững chắc.