Hùng phát hiện ra mình ế vào một buổi sáng thứ Hai rất đỗi bình thường.
Buổi sáng ấy, Hùng đứng trước gương, đánh răng, nhìn bản thân với ánh mắt nghiêm túc như một nhà khoa học đang quan sát mẫu vật hiếm. Tóc hơi rối, mắt thâm quầng vì thức khuya cày phim, áo sơ mi là phẳng nhưng nhăn ở những chỗ không cần nhăn. Một người đàn ông ba mươi tuổi, không xấu, không đẹp, không có gì nổi bật, cũng chẳng có gì sai — ngoại trừ việc… chưa từng có người yêu chính thức trong vòng năm năm trở lại đây.
Hùng nhổ bọt kem đánh răng, tự nhủ:
“Không sao. Ế là lựa chọn.”
Nói xong, chính anh cũng không tin.
Trên đường đi làm, Hùng ghé quán bánh mì quen. Cô bán bánh mì nhìn anh, cười rất tươi:
– Hôm nay ăn như cũ hả em?
Hùng khựng lại mất một nhịp. Ba năm rồi. Ba năm anh ăn bánh mì ở đây, và cô vẫn gọi anh là em. Không phải vì trẻ trung gì, mà vì… chưa vợ.
Anh gật đầu, cười trừ. Trong lúc chờ bánh mì, anh nhìn sang bên cạnh. Một anh tầm tuổi anh, tay bế con, miệng gọi điện cho vợ:
– Em ơi anh mua bánh mì cho con rồi nè.
Đứa bé cười khanh khách. Tim Hùng thắt lại một chút, không đau, chỉ… nhột nhột.
Đến công ty, Hùng chưa kịp ngồi ấm ghế đã nghe giọng chị Lan kế toán vang lên:
– Hùng ơi, cuối tuần này có đám cưới con bé phòng nhân sự đó, nhớ đi nha.
– Dạ… – Hùng đáp.
Chị Lan nhìn anh từ đầu đến chân, ánh mắt thương hại quen thuộc:
– Còn em, bao giờ tới lượt?
Câu hỏi ấy như một cú đánh chí mạng. Không mạnh, nhưng trúng chỗ hiểm. Hùng cười gượng:
– Dạ… em đang… chờ duyên.
– Ờ, duyên chắc lạc đường hơi lâu ha em.
Cả phòng cười rộ lên. Không ác ý, nhưng đủ để Hùng cảm thấy mình như nhân vật hài trong một vở kịch đời thường.
Buổi trưa, Hùng ăn cơm một mình. Trước mặt anh là điện thoại, mở Facebook. Dòng thời gian hiện lên một loạt tin quen thuộc:
“Kỷ niệm 3 năm ngày cưới.”
“Chào mừng thành viên mới của gia đình.”
“Độc thân vui tính.” — cái này là của chính Hùng, đăng cách đây hai năm.
Anh lướt xuống, bỗng dừng lại ở một bài viết quảng cáo:
“HỌC CÁCH THOÁT Ế TRONG 30 NGÀY – CAM KẾT CÓ NGƯỜI YÊU.”
Hùng nhíu mày. Ba mươi ngày? Nghe giống thuốc giảm cân hơn là tình yêu.
Nhưng không hiểu sao, tim anh lại đập nhanh hơn một chút.
Chiều hôm đó, khi tan làm, Hùng về khu trọ quen thuộc. Khu trọ cũ kỹ, cầu thang hẹp, mỗi lần bước lên là mỗi lần nghe tiếng gỗ kêu cót két như than thở cho số phận của những con người độc thân đang sống trong đó.
Bà chủ trọ đang ngồi trước cửa, tay cầm quạt, mắt tinh như radar.
– Hùng đó hả? Về sớm ha.
– Dạ.
– Mà này, phòng bên cạnh mới có người chuyển tới. Con gái đó.
Hùng khựng lại. Tim lại nhích thêm một nhịp, rất khẽ.
– Dạ… vậy hả cô.
Bà chủ trọ cười đầy ẩn ý:
– Ráng làm quen đi. Trai gái lớn cả rồi.
Hùng cười trừ, xách túi bước lên phòng. Đóng cửa lại, anh thở dài, ngồi phịch xuống giường.
Trong căn phòng nhỏ, yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng bụng mình réo. Hùng nằm nhìn trần nhà, đầu óc trôi dạt qua từng câu hỏi quen thuộc:
Mình có thật sự muốn yêu không?
Hay chỉ sợ bị gọi là ế?
Một lúc lâu sau, Hùng bật dậy, mở laptop. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ một dòng chữ mà trước đây anh luôn né tránh:
“Làm sao để hết ế?”
Màn hình hiện lên hàng trăm kết quả. Hùng nhìn chúng, rồi bật cười thành tiếng.
– Thôi được rồi… – anh lẩm bẩm – Nếu ế là một trạng thái, thì mình sẽ thoát khỏi nó… một cách có tổ chức.
Ở phòng bên cạnh, có tiếng cửa mở khe khẽ.
Một cô gái vừa chuyển đến, chưa hề biết rằng cuộc sống yên bình của cô sắp bị cuốn vào một chuỗi rắc rối mang tên… Hùng – Ế có hệ thống.