MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẾ CÓ TỔ CHỨCChương 2: MAI CHUYỂN TỚI – KHU TRỌ BẮT ĐẦU RUNG CHUYỂN

Ế CÓ TỔ CHỨC

Chương 2: MAI CHUYỂN TỚI – KHU TRỌ BẮT ĐẦU RUNG CHUYỂN

760 từ · ~4 phút đọc

Hùng gặp Mai lần đầu tiên trong một tình huống mà sau này, mỗi khi nhớ lại, anh đều ước giá như hôm đó… mình đừng có tốt bụng.

Sáng hôm ấy, Hùng dậy muộn.

Không phải kiểu muộn nhẹ nhàng cho phép, mà là muộn đến mức anh đánh răng bằng một tay, tay còn lại cố kéo áo sơ mi, miệng thì lẩm bẩm chửi cái đồng hồ báo thức phản bội. Trong lúc cuống cuồng, Hùng ôm theo laptop, ví tiền, chìa khóa và một túi rác — đúng, túi rác, vì anh nhớ ra hôm nay là ngày đổ rác.

Ra tới cầu thang, Hùng vừa đi vừa nghĩ đến cuộc họp sáng nay, nên không để ý phía trước.

Và thế là…

RẦM.

Anh đâm sầm vào một người.

Túi rác rơi xuống, laptop trượt khỏi tay, còn Hùng thì lảo đảo suýt ngã. Người đối diện phản xạ nhanh, giữ lấy tay anh. Hai người đứng sững lại, đối diện nhau trong một giây hơi… kỳ cục.

Cô gái trước mặt anh cao ngang vai, tóc đen dài, mặc áo sơ mi trắng và quần jeans. Khuôn mặt cô rất bình tĩnh, thậm chí là… lạnh.

– Anh đi đứng kiểu gì vậy? – cô lên tiếng trước.

Giọng không cao, không gắt, nhưng đủ để Hùng cảm thấy mình vừa phạm một lỗi rất nặng.

– À… xin lỗi! Xin lỗi cô! – Hùng luống cuống – Tôi không để ý…

Cô gái nhìn xuống túi rác vỡ toang, rồi nhìn sang chiếc laptop của anh đang nằm chỏng chơ trên bậc thang.

– Cái đó… còn dùng được không?

– Dạ… chắc được… – Hùng cúi xuống nhặt, tay run run như đang nâng một sinh mạng mong manh.

Cô gái im lặng vài giây, rồi cúi xuống giúp anh nhặt những thứ rơi vãi. Hùng ngẩng lên, vô tình chạm ánh mắt cô.

Ánh mắt ấy khiến anh nghĩ đến một kết luận rất không khoa học:

Người này không dễ chọc.

– Cảm ơn cô… – Hùng nói nhỏ – Tôi là Hùng, ở phòng 203.

– Mai. Phòng 204. Mới chuyển tới.

Giọng Mai gọn gàng, đúng kiểu người không thích dài dòng.

Đúng lúc đó, bà chủ trọ từ dưới sân ngẩng lên, giọng lanh lảnh:

– Ủa, hai đứa quen nhau rồi hả?

Hùng suýt sặc không khí.

– Dạ không! – anh đáp ngay.

Mai liếc anh một cái, rồi quay xuống:

– Dạ, mới gặp lần đầu thôi cô.

Bà chủ trọ cười rất tươi, kiểu cười khiến Hùng lạnh sống lưng:

– Ờ, từ từ rồi quen. Trai gái ở gần nhau dễ thân lắm.

Hùng cúi đầu, kéo nhanh đồ đạc, miệng lí nhí chào, rồi chạy biến lên phòng như trốn nợ. Đóng cửa lại, anh tựa lưng vào tường, tim đập thình thịch.

“Bình tĩnh. Chỉ là hàng xóm. Đừng suy diễn.”

Nhưng số phận không thích hai chữ “bình tĩnh”.

Buổi tối hôm đó, Hùng đi xuống mua đồ ăn. Trên đường về, anh thấy một cô gái đứng loay hoay trước cửa phòng 204. Tóc buộc cao, tay xách hai túi đồ lớn, vẻ mặt có chút bối rối.

Hùng do dự vài giây. Lý trí bảo anh: đi thẳng. Nhưng lương tâm — thứ hiếm khi lên tiếng — lại giục anh dừng lại.

– Ờ… cô cần giúp không?

Mai quay lại, hơi bất ngờ. Cô nhìn hai túi đồ, rồi nhìn anh:

– Nếu anh rảnh.

Hùng gật đầu cái rụp, nhận lấy một túi. Cả hai bước lên cầu thang trong im lặng. Không phải kiểu im lặng khó chịu, mà là im lặng… chưa biết nói gì.

– Anh ở đây lâu chưa? – Mai hỏi, phá vỡ khoảng trống.

– Dạ… cũng hơn hai năm.

– Khu này… ổn không?

Hùng cười:

– Nếu quen với việc bà chủ trọ biết hết chuyện đời mình thì… ổn.

Mai khẽ cong môi. Một nụ cười rất nhẹ, nhưng đủ khiến Hùng sững lại nửa nhịp.

Vào tới phòng, Mai mở cửa, quay lại:

– Cảm ơn anh.

– Không có gì.

Hùng quay đi, lòng bỗng dưng nhẹ hơn lúc sáng.

Tối đó, anh nằm trên giường, nhớ lại ánh mắt, giọng nói, nụ cười thoáng qua kia. Không phải kiểu rung động sét đánh, mà giống như một viên sỏi nhỏ rơi vào mặt nước tĩnh lặng.

Ở phòng bên cạnh, Mai đặt túi đồ xuống, dựa lưng vào cửa. Cô thở ra một hơi dài, thì thầm:

– Hàng xóm này… hình như hơi ngốc.

Cùng một khu trọ, hai con người, mỗi người một suy nghĩ.

Và cả hai đều chưa biết rằng, từ khoảnh khắc túi rác rơi xuống cầu thang sáng nay, cuộc sống của họ đã chính thức… lệch nhịp.