Nếu phải chọn một danh hiệu cho ngày hôm đó, Hùng sẽ gọi nó là:
“Ngày tôi ước gì mình đừng có thói quen nhìn điện thoại khi đi bộ.”
Buổi sáng bắt đầu rất bình thường.
Hùng thức dậy sớm hơn mọi hôm, tâm trạng cũng khá… dễ chịu. Anh vừa đánh răng vừa nghĩ đến việc tối qua Mai đã cười. Không phải nụ cười xã giao, mà là cười thật, rất khẽ. Nghĩ đến đó, Hùng bất giác cười theo, rồi tự vỗ mặt mình một cái.
– Tỉnh lại đi ông ơi, mới gặp hai lần thôi.
Ra khỏi phòng, Hùng cắm tai nghe, vừa đi vừa lướt điện thoại. Trên màn hình là một bài viết có tiêu đề cực kỳ đáng ngờ:
“10 DẤU HIỆU CHO THẤY CÔ ẤY ĐANG THÍCH BẠN.”
Hùng đọc rất chăm chú.
Dấu hiệu số 3: Cô ấy hay vô tình đứng gần bạn.
Hùng gật gù, đi xuống cầu thang.
Và rồi…
– Anh làm gì vậy?!
Giọng Mai vang lên ngay trước mặt.
Hùng giật mình, suýt đánh rơi điện thoại. Ngẩng lên, anh thấy Mai đang đứng ở bậc thang dưới, tay ôm chồng quần áo, ánh mắt nhìn anh như đang nhìn… một nghi phạm.
– Hả? À… tôi… tôi đi làm thôi mà.
Mai nhìn theo hướng mắt anh vừa nhìn xuống. Hùng lúc này mới nhận ra: từ góc đứng của mình, nếu ai đó hiểu nhầm, thì trông anh đúng là… đang nhìn thẳng vào chỗ không nên nhìn.
– Tôi không có ý đó! – Hùng hoảng hốt – Tôi đang đọc bài viết!
– Bài viết gì mà phải nhìn kiểu đó?
Hùng giơ điện thoại lên như bằng chứng vô tội. Mai liếc qua màn hình, thấy dòng chữ “Dấu hiệu cô ấy thích bạn”, lông mày cô khẽ nhướng lên.
– Ồ.
Chỉ một tiếng “ồ” thôi, nhưng Hùng cảm giác nó nặng như một bản án.
– Không phải như cô nghĩ đâu! – anh vội vàng – Tôi chỉ là… đọc linh tinh thôi!
Mai không nói gì thêm. Cô ôm đồ, bước nhanh xuống cầu thang, để lại Hùng đứng đó, mặt nóng bừng.
Trên đường đi làm, Hùng liên tục tự diễn lại tình huống sáng nay trong đầu. Mỗi lần nghĩ tới ánh mắt của Mai, anh lại muốn đội đất chui xuống.
Ở công ty, anh không tập trung nổi. Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu:
“Mình vừa bị hàng xóm nghi là biến thái.”
Giờ nghỉ trưa, Hùng quyết định nhắn tin cho hội bạn thân — những người luôn sẵn sàng cười vào mặt anh.
Hùng: Tao nghĩ tao vừa bị hiểu nhầm là biến thái.
Tín: Mày làm gì?
Hùng: Nhìn điện thoại sai thời điểm.
Phúc: Thôi xong, đời trai.
Tín: Thôi xác định đi. Con gái đã nghi là hết cứu.
Hùng úp mặt xuống bàn. Cuộc đời anh vốn đã ế, giờ còn mang thêm danh hiệu không mong muốn.
Chiều tối, Hùng về khu trọ với tâm trạng thấp thỏm. Vừa tới chân cầu thang, anh thấy bà chủ trọ đang nói chuyện với Mai.
– Ở đây an ninh cũng ổn, chỉ có mấy đứa con trai độc thân thôi, hiền lắm.
Hùng đứng khựng lại.
Mai quay sang, ánh mắt lướt qua anh rất nhanh, rồi gật đầu:
– Dạ.
Chỉ một tiếng “dạ” thôi, mà Hùng thấy tim mình rớt xuống tầng hầm.
Lên tới phòng, Hùng ngồi thừ trên giường. Anh suy nghĩ rất lâu, rồi quyết định: phải giải thích.
Anh đứng trước cửa phòng 204, hít sâu, giơ tay gõ cửa.
Cộc. Cộc.
Không có tiếng trả lời.
Hùng gõ lần nữa, mạnh hơn một chút.
Cửa mở ra. Mai đứng đó, vẻ mặt bình thản.
– Có chuyện gì?
Hùng nuốt nước bọt:
– À… sáng nay… chuyện ở cầu thang… tôi muốn nói là… tôi không có ý xấu.
Mai nhìn anh vài giây, rồi chợt bật cười.
– Tôi biết.
Hùng đứng đơ ra.
– Biết… biết là sao?
– Anh mà là biến thái thì chắc cũng là biến thái… ngốc nhất tôi từng gặp.
Câu nói ấy không hẳn là khen, nhưng với Hùng lúc này, nó giống như một lệnh ân xá.
– Tôi chỉ hơi giật mình thôi – Mai nói thêm – Anh nên chú ý hơn khi đi cầu thang.
– Dạ… tôi rút kinh nghiệm sâu sắc.
Mai gật đầu, chuẩn bị đóng cửa, rồi chợt dừng lại:
– Mà bài viết đó… có hiệu quả không?
Hùng sững người, rồi cười méo xệch:
– Chắc… chưa.
Cửa đóng lại. Hùng đứng ngoài, vừa thở phào vừa bật cười một mình.
Trong đầu anh vang lên một suy nghĩ rất nguy hiểm:
Ít nhất… cô ấy không ghét mình.
Còn Mai, dựa lưng vào cửa, khẽ lắc đầu:
– Hàng xóm này… đúng là kỳ lạ thật.
Một hiểu lầm được hóa giải.
Nhưng cũng từ đó, một sợi dây vô hình bắt đầu được buộc lại — lỏng lẻo, vụng về, và đầy khả năng gây rắc rối về sau.