MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẾ CÓ TỔ CHỨCChương 4: CUỘC MAI MỐI ĐI VÀO LÒNG ĐẤT

Ế CÓ TỔ CHỨC

Chương 4: CUỘC MAI MỐI ĐI VÀO LÒNG ĐẤT

763 từ · ~4 phút đọc

Nếu vũ trụ có một nhiệm vụ bí mật, thì đó chắc chắn là:

Không cho Hùng thoát ế một cách dễ dàng.

Sau sự cố “biến thái hụt”, Hùng tự hứa với bản thân sẽ sống kín kẽ hơn. Không nhìn điện thoại khi đi cầu thang, không nhìn lung tung, và đặc biệt là không để bà chủ trọ có thêm lý do bàn chuyện đời tư của anh.

Nhưng đời không cho anh yên.

Chiều thứ Sáu, vừa tan làm, Hùng nhận được cuộc gọi từ mẹ.

– Hùng à, mai con rảnh không?

Giọng mẹ anh dịu dàng một cách đáng ngờ. Kinh nghiệm sống ba mươi năm mách bảo Hùng rằng: dịu dàng kiểu này thường đi kèm một âm mưu.

– Dạ… chắc rảnh ạ.

– Vậy tốt. Mai mẹ sắp cho con gặp một cô. Con bé là con bạn mẹ, ngoan, hiền, làm giáo viên mầm non.

Hùng suýt sặc nước.

– Mẹ… con chưa chuẩn bị tinh thần…

– Chuẩn bị gì nữa? Ba mươi rồi con ơi. Người ta bằng tuổi con có đứa thứ hai rồi.

Câu nói chí mạng quen thuộc. Hùng im lặng vài giây, rồi đầu hàng:

– Dạ… con đi.

Cúp máy xong, Hùng nằm dài ra giường như một chiến sĩ vừa nhận lệnh ra trận mà biết chắc mình… không thắng nổi.

Tối đó, khi xuống mua mì, Hùng gặp Mai ở dưới sân. Cô đang ngồi nói chuyện với bà chủ trọ.

– Cuối tuần không về quê hả Mai? – bà chủ trọ hỏi.

– Dạ không ạ.

Bà chủ trọ cười tươi:

– Vậy rảnh ghê. Không như thằng Hùng, mai đi coi mắt rồi.

Hùng đứng hình.

Mai quay sang nhìn anh, ánh mắt có chút ngạc nhiên.

– Ờ… dạ… – Hùng gãi đầu – Đi cho mẹ vui thôi.

Mai gật đầu, không nói gì thêm. Nhưng không hiểu sao, Hùng lại thấy trong lòng mình… hơi cộm.

Tối hôm đó, Hùng mất ngủ. Anh tự hỏi mình đang hồi hộp vì cuộc mai mối ngày mai, hay vì ánh mắt thoáng qua của Mai lúc chiều.

Sáng thứ Bảy, Hùng ăn mặc chỉnh tề hiếm hoi. Áo sơ mi trắng, quần tây, tóc vuốt gọn gàng. Nhìn mình trong gương, anh thầm nghĩ: Cũng đâu đến nỗi.

Buổi hẹn diễn ra ở một quán cà phê yên tĩnh. Cô gái ngồi đối diện anh tên Thảo, dáng người nhỏ nhắn, nói chuyện nhẹ nhàng.

– Anh Hùng làm công việc gì ạ? – Thảo hỏi.

– À… anh làm văn phòng.

– Công việc có bận lắm không?

– Cũng… bình thường.

Cuộc trò chuyện trôi qua chậm rãi, lịch sự, và… nhạt như nước ấm. Không có gì sai, nhưng cũng chẳng có gì khiến Hùng muốn kể thêm.

Trong lúc Thảo đi vệ sinh, Hùng vô thức mở điện thoại. Trên màn hình là tin nhắn của bà chủ trọ trong nhóm khu trọ:

Bà chủ trọ: Hùng đi coi mắt rồi nha, cầu mong thành công.

Ngay bên dưới là một tin nhắn khác.

Mai: Chúc anh may mắn.

Chỉ bốn chữ thôi. Nhưng Hùng nhìn rất lâu.

Buổi hẹn kết thúc trong sự tử tế. Thảo cười, bắt tay anh:

– Em thấy anh hiền. Nếu có dịp mình nói chuyện thêm nhé.

Hùng gật đầu, lịch sự:

– Dạ.

Trên đường về, Hùng không thấy vui như anh tưởng mình sẽ vui. Ngược lại, trong đầu anh cứ hiện lên hình ảnh Mai đứng ở sân trọ, ánh mắt bình thản, giọng nói gọn gàng.

Về tới khu trọ, Hùng gặp Mai đang tưới cây.

– Ờ… buổi hẹn sao rồi? – Mai hỏi, giọng tự nhiên.

– À… cũng ổn.

– Ổn là sao?

Hùng suy nghĩ vài giây, rồi thành thật:

– Không tệ… nhưng chắc không phải.

Mai ngừng tay, nhìn anh:

– Vậy là anh kén à?

– Không… – Hùng cười – Chắc là do em ấy phù hợp với người khác hơn.

Mai gật đầu, không bình luận. Một lát sau, cô nói:

– Ít nhất anh cũng biết mình muốn gì.

Câu nói ấy khiến Hùng hơi sững lại.

– Cô… cũng đi coi mắt nhiều à?

Mai khẽ nhún vai:

– Đủ để biết, không phải cứ gặp là hợp.

Hai người đứng cạnh nhau, im lặng vài giây. Không awkward, cũng không thân mật, chỉ là… vừa đủ.

Khi Hùng quay lưng đi, anh nghe Mai nói nhỏ:

– Mà… nếu có lần sau, anh nhớ đừng đọc bài “dấu hiệu cô ấy thích bạn” nữa.

Hùng bật cười:

– Tôi hứa.

Cuộc mai mối kết thúc.

Không ai bị tổn thương.

Nhưng trong lòng Hùng, có một điều rất rõ ràng vừa được xác nhận:

Anh không còn muốn thoát ế bằng cách bất kỳ.

Và anh bắt đầu nghi ngờ rằng, lý do có thể đang ở… phòng 204.