Sau cuộc mai mối “không có gì để chê nhưng cũng chẳng có gì để nhớ”, Hùng rút ra một kết luận rất nghiêm túc:
Ế không phải do duyên. Ế là do… thiếu kỹ năng.
Và nếu thiếu kỹ năng, thì phải… học.
Sáng Chủ nhật, Hùng dậy sớm hơn thường lệ. Không phải vì có hẹn hò, mà vì anh quyết tâm làm một việc quan trọng: mua sách dạy tán gái.
Anh đứng trước hiệu sách lớn nhất khu vực, nhìn vào trong như một chiến binh đứng trước chiến trường. Trong đầu anh vang lên giọng nói của chính mình:
Ba mươi tuổi rồi, không học thì còn đợi tới bao giờ.
Hùng hít sâu, bước vào.
Khu sách kỹ năng sống đông nghẹt người. Hùng đảo mắt tìm, cuối cùng cũng thấy một kệ sách với những cái tên khiến anh vừa đọc vừa thấy… ngại giùm:
“NÓI GÌ ĐỂ CÔ ẤY ĐỔ TRONG 7 NGÀY”
“ĐÀN ÔNG HẤP DẪN KHÔNG CẦN ĐẸP TRAI”
“TÂM LÝ PHỤ NỮ – ĐỌC VỊ TRONG 3 PHÚT”
Hùng cầm cuốn “Đàn ông hấp dẫn không cần đẹp trai”, lật vài trang, gật gù lia lịa.
– Ừ, cái này hợp.
Anh ôm thêm hai cuốn nữa, bước ra quầy thanh toán với tâm thế vừa hy vọng vừa xấu hổ. Cô thu ngân nhìn chồng sách, rồi nhìn anh, cười rất nghề nghiệp:
– Anh học kỹ ghê ha.
– Dạ… phòng thân thôi.
Về phòng, Hùng bày sách ra giường như bày binh bố trận. Anh mở cuốn đầu tiên, đọc thành tiếng:
“Quy tắc số 1: Luôn giữ ánh mắt tự tin khi nói chuyện với phụ nữ.”
Hùng đứng trước gương, tập nhìn chính mình.
– Chào em, anh là… Hùng.
Anh vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào gương, rồi… tự thấy hơi sợ.
– Không được. Nhẹ nhàng hơn.
Anh thử lại, lần này mỉm cười. Kết quả: trông như đang xin việc.
Buổi chiều, Hùng quyết định áp dụng lý thuyết vào thực tế. Đối tượng thử nghiệm không ai khác ngoài… Mai.
Mai đang ngồi dưới sân, đeo tai nghe, đọc sách. Hùng đứng ở đầu cầu thang, hít sâu, tự nhủ:
Ánh mắt tự tin. Chủ động. Tự nhiên.
Anh bước tới.
– Chào Mai.
Mai ngẩng lên, tháo một bên tai nghe:
– Chào anh.
Hùng nhìn thẳng vào mắt cô, cố giữ “ánh mắt tự tin” như sách dạy. Nhưng vì căng thẳng quá, ánh mắt ấy nhanh chóng chuyển sang… đơ.
– Anh… hôm nay trời đẹp ha.
Mai nhìn lên trời. Trời nhiều mây, âm u.
– Ừ… đẹp theo kiểu sắp mưa.
Hùng cười gượng. Sách không có chương nào dạy xử lý tình huống này.
Anh nhớ tới quy tắc số 3: “Khen đúng lúc, đúng chỗ.”
– À… em… à không, cô… à Mai… – Hùng lắp bắp – Em hôm nay… trông rất… bình thường.
Mai nhướng mày:
– Bình thường?
– Ý tôi là… rất ổn. Rất… tự nhiên.
Mai im lặng vài giây, rồi khép sách lại:
– Anh Hùng.
– Dạ?
– Anh đang thử nghiệm gì à?
Hùng cứng người. Anh không ngờ quyển sách dày ba trăm trang lại thua một câu hỏi nhẹ tênh.
– À… không… tôi chỉ… – anh thở dài – Thật ra tôi đang đọc sách dạy tán gái.
Mai sững lại, rồi… bật cười. Cười thật, không nể nang.
– Anh nghiêm túc hả?
– Rất nghiêm túc.
– Và anh chọn tôi làm… chuột bạch?
Hùng gãi đầu:
– Nếu cô thấy không thoải mái thì tôi xin lỗi.
Mai nhìn anh, ánh mắt dịu đi:
– Không sao. Nhưng cho anh một lời khuyên.
– Dạ?
– Anh nói chuyện bình thường còn dễ chịu hơn lúc cố tỏ ra “hấp dẫn”.
Hùng thở phào. Như vừa được giải cứu khỏi một buổi thuyết trình thất bại.
– Vậy là… tôi thất bại rồi hả?
– Nếu mục tiêu của anh là khiến tôi cười… thì anh thành công.
Hùng bật cười theo, lần này không cần sách dạy.
Khi quay về phòng, Hùng nhìn chồng sách trên giường, rồi lắc đầu:
– Có lẽ… mình học sai môn rồi.
Ở phòng 204, Mai đặt cuốn sách xuống, khẽ cong môi.
Cô không nói ra, nhưng trong đầu hiện lên một suy nghĩ rất rõ ràng:
Người đàn ông này, khi không cố gắng trở thành ai khác, lại… dễ chịu hơn hẳn.