Sau khi bị Mai “bóc trần” ngay tại hiện trường, Hùng đưa ra một quyết định mang tính bước ngoặt:
Không bỏ sách. Chỉ là… áp dụng có chọn lọc.
Anh xếp chồng sách lại ngay ngắn trên bàn, mở laptop, tạo một file mới tên là:
“CHIẾN DỊCH THOÁT Ế – GIAI ĐOẠN 1.”
Dưới tiêu đề, Hùng gạch đầu dòng rất nghiêm túc:
– Không nhìn đơ.
– Không khen ngu.
– Không tỏ ra khác người.
Anh gật đầu hài lòng. Kế hoạch hoàn hảo.
Buổi chiều hôm đó, Hùng quyết định “thực hành xã hội” ở mức an toàn hơn: không phải Mai, mà là… đồng nghiệp nữ trong công ty.
Giờ giải lao, Hùng đứng cạnh máy pha cà phê, thấy chị Hà phòng nhân sự bước tới. Hùng nhớ ngay tới quy tắc số 5: Mở đầu bằng sự quan tâm tinh tế.
– Chị Hà dạo này… làm việc nhiều không ạ?
Chị Hà nhìn anh, ngạc nhiên:
– Ủa, tự nhiên hỏi thăm vậy?
– À… tại em thấy chị hay tăng ca.
– Ừ, do chuẩn bị cưới.
Hùng chết đứng. Trong đầu anh, toàn bộ quy trình “tiếp cận” sụp đổ như lâu đài cát.
– Dạ… chúc mừng chị.
Chị Hà cười tươi, vỗ vai anh:
– Em cũng ráng lên đi, chứ để chị mời cưới hoài cũng ngại.
Hùng quay về bàn, tự đánh dấu một dấu X thật to trong file kế hoạch.
Thực hành thất bại – lần 1.
Tối đó, khu trọ náo nhiệt hơn thường ngày. Bà chủ trọ tổ chức ăn lẩu vì “lâu rồi không tụ họp”. Hùng vốn định trốn trong phòng, nhưng bị gọi tên quá nhiệt tình.
Anh ngồi ở một góc, vừa ăn vừa quan sát. Mai ngồi đối diện, nói chuyện với mọi người, thỉnh thoảng cười. Không cần cố gắng gì, cô vẫn thu hút theo cách rất tự nhiên.
Hùng nhớ tới quy tắc số 8: Hãy tạo sự khác biệt.
Khi mọi người bắt đầu bàn chuyện yêu đương, bà chủ trọ quay sang anh:
– Hùng, sao rồi? Có tin vui chưa?
Cả bàn đổ dồn ánh mắt vào anh.
Trong khoảnh khắc đó, Hùng quyết định… liều.
– Dạ… thật ra con đang… tìm hiểu rồi ạ.
Không khí im bặt trong hai giây.
– Ai vậy? – bà chủ trọ sáng mắt.
Hùng liếc sang Mai theo phản xạ. Mai cũng nhìn anh, hơi sững lại.
– Ờ… người ở gần đây thôi ạ.
Cả bàn ồ lên.
Mai đặt đũa xuống, nhìn anh:
– Gần là gần cỡ nào?
Hùng nuốt nước bọt. Anh biết mình vừa bước vào vùng nguy hiểm.
– Gần… cùng khu trọ.
Bà chủ trọ cười lớn:
– Trời đất ơi, giấu kỹ dữ ha!
Hùng cười méo xệch. Anh không hề có kế hoạch cho bước này.
Sau bữa lẩu, Mai kéo Hùng ra một góc.
– Anh vừa nói cái gì vậy?
– Tôi… xin lỗi. Tôi nói đại thôi.
– Đại mà lôi tôi vào?
– Tôi chưa nói là cô! – Hùng hoảng – Mọi người tự suy diễn!
Mai khoanh tay, nhìn anh chằm chằm. Rồi bất ngờ… cô thở dài.
– Thôi được rồi.
– Hả?
– Nếu anh cần “người đang tìm hiểu” để né mấy câu hỏi phiền phức… tôi có thể giúp.
Hùng đứng đơ như tượng.
– Ý cô là…?
– Giả thôi. Tôi cũng đang bị hỏi suốt.
Cả hai im lặng vài giây. Gió thổi nhẹ, lá cây xào xạc. Một quyết định vừa ngốc vừa nguy hiểm lơ lửng giữa họ.
Hùng lên tiếng trước:
– Nếu cô không thấy phiền… thì tôi rất biết ơn.
– Có điều kiện.
– Dạ?
– Không được áp dụng mấy cái sách tán gái lên tôi.
Hùng bật cười:
– Tôi thề.
Hai người nhìn nhau, rồi cùng gật đầu.
Một thỏa thuận được lập ra, rất đơn giản: giả làm người yêu.
Không ai biết rằng, chính khoảnh khắc “cái kết không ai ngờ” ấy… lại là mở đầu cho tất cả rắc rối thật sự.