MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẾ CÓ TỔ CHỨCChương 7: MAI VÀ BÍ MẬT CŨNG… Ế LÂU NĂM

Ế CÓ TỔ CHỨC

Chương 7: MAI VÀ BÍ MẬT CŨNG… Ế LÂU NĂM

665 từ · ~4 phút đọc

Sau “thỏa thuận giả yêu” được ký kết bằng một cái gật đầu thiếu suy nghĩ, Hùng mất ngủ cả đêm.

Không phải vì hồi hộp, mà vì não anh không chịu ngừng chạy.

Giả là giả tới mức nào?

Có cần nắm tay không?

Nếu bà chủ trọ hỏi chi tiết thì trả lời sao?

Lỡ… giả lâu quá thì sao?

Hùng trở mình liên tục, đến khi trời gần sáng mới thiếp đi.

Trong khi đó, ở phòng 204, Mai cũng không ngủ được.

Cô nằm nhìn trần nhà, tay đặt lên bụng, thở đều, cố gắng xua đi cảm giác vừa buồn cười vừa mệt mỏi. Mai không phải kiểu người dễ nhận lời mấy chuyện rắc rối. Nhưng tối qua, khi nhìn thấy Hùng đứng giữa đám đông, cười gượng gạo trước những câu hỏi vô duyên, cô bỗng… mềm lòng.

“Chỉ là giả thôi,” cô tự nhủ.

Sáng hôm sau, hai người gặp nhau ở cầu thang.

Cùng lúc.

Cùng bước ra.

Cùng khựng lại.

– Chào buổi sáng. – Hùng lên tiếng trước, giọng hơi khàn vì thiếu ngủ.

– Chào. – Mai đáp, gọn gàng như mọi khi.

Hai người đứng cạnh nhau vài giây, không ai biết nên tiếp tục thế nào cho giống… người yêu giả.

– Ờ… – Hùng gãi đầu – Tối qua… cô ngủ được không?

Mai nhìn anh, hơi bất ngờ.

– Cũng được.

Thật ra là không.

Hùng gật đầu, rồi lại im. Anh cảm thấy cuộc trò chuyện này còn khó hơn cả tỏ tình thật.

Xuống tới sân, bà chủ trọ đang tưới cây. Thấy hai người đi cùng nhau, mắt bà sáng lên ngay lập tức.

– Ủa, đi làm chung hả hai đứa?

Hùng chưa kịp phản ứng, Mai đã lên tiếng:

– Dạ, tiện đường ạ.

Giọng tự nhiên đến mức chính Hùng cũng suýt tin.

Bà chủ trọ cười tươi:

– Trẻ vậy là tốt. Yêu đương phải vậy.

Khi ra khỏi tầm mắt bà, Hùng thở phào:

– Cô… diễn giỏi ghê.

– Quen rồi. – Mai đáp.

Hùng quay sang:

– Quen?

Mai im lặng một chút, rồi nói:

– Tôi từng giả yêu… một lần.

Hùng tròn mắt:

– Thiệt hả?

– Ừ. Ba năm trước. Cũng vì áp lực gia đình.

Câu nói nhẹ tênh, nhưng có gì đó chùng xuống. Hùng không hỏi thêm.

Buổi trưa, Hùng nhắn tin cho Mai:

Hùng: Tối nay nếu bà chủ trọ hỏi, mình nói quen nhau bao lâu?

Mai: Ba tháng.

Hùng: Gặp nhau ở đâu?

Mai: Qua giới thiệu bạn bè.

Hùng: Bạn bè nào?

Mai: Không tồn tại.

Hùng nhìn màn hình, bật cười. Kịch bản này… khá hợp lý.

Tối đó, cả hai ngồi ở quán nước trước khu trọ để “thống nhất thông tin”. Không khí khá thoải mái, giống hai người bạn hơn là người yêu giả.

– Sao cô lại chuyển tới đây? – Hùng hỏi.

Mai xoay ly nước:

– Muốn sống một mình một thời gian.

– Trốn gia đình?

Mai nhìn anh, mỉm cười nhạt:

– Trốn mấy câu hỏi kiểu “bao giờ lấy chồng”.

Hùng gật gù đồng cảm.

– Vậy là… cô cũng ế lâu năm?

– Nếu tính mối quan hệ nghiêm túc thì… bốn năm rồi.

Hùng huýt sáo:

– Cao thủ.

Mai nhếch môi:

– Còn anh?

– Năm năm.

Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Một tiếng cười rất nhẹ, rất thật.

– Vậy là… hai đứa mình giả yêu cũng hợp lý ha. – Hùng nói.

– Ừ. Hai người ế lâu năm, tìm thấy nhau. – Mai gật đầu.

Hùng chợt nhận ra, lần đầu tiên anh nói về chuyện độc thân của mình mà không thấy xấu hổ.

Trước khi về phòng, Mai dừng lại:

– À, có một quy tắc nữa.

– Dạ?

– Không được yêu thật.

Hùng khựng lại, rồi cười:

– Tôi nghĩ… mình kiểm soát được.

Mai nhìn anh vài giây, ánh mắt khó đoán, rồi quay đi:

– Hy vọng vậy.

Ở phòng 203, Hùng nằm xuống giường, tim đập chậm nhưng rõ.

Anh không biết vì sao, nhưng câu nói “không được yêu thật” lại khiến anh nhớ mãi.

Còn ở phòng 204, Mai khép cửa, dựa lưng vào tường.

Cô tự nhủ rất rõ ràng:

“Chỉ là giả thôi.”

Nhưng sâu trong lòng, một góc rất nhỏ bắt đầu… không hoàn toàn tin điều đó.