MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẾ CÓ TỔ CHỨCChương 8: KHI HAI NGƯỜI Ế BUỘC PHẢI GIẢ LÀM NGƯỜI YÊU

Ế CÓ TỔ CHỨC

Chương 8: KHI HAI NGƯỜI Ế BUỘC PHẢI GIẢ LÀM NGƯỜI YÊU

730 từ · ~4 phút đọc

Hùng và Mai chính thức “yêu nhau” vào một buổi tối… không ai tỏ tình.

Không hoa.

Không nến.

Không câu nói lãng mạn.

Chỉ có một bà chủ trọ nhiều chuyện và một nhóm hàng xóm rảnh rỗi.

Tối đó, khu trọ tụ tập ăn bánh ngọt vì sinh nhật con gái bà chủ trọ. Hùng vốn định trốn trong phòng, nhưng vừa hé cửa đã bị gọi tên.

– Hùng! Ra đây coi!

Anh bước ra với tâm thế của người sắp bị đưa lên đoạn đầu đài. Mai đã ngồi ở bàn từ trước, thấy anh thì khẽ gật đầu, như một đồng đội ra hiệu: bình tĩnh.

Bà chủ trọ chống nạnh, nhìn hai người:

– Nghe nói dạo này hai đứa thân lắm ha?

Hùng chưa kịp mở miệng, Mai đã đáp:

– Dạ… cũng được một thời gian rồi ạ.

– Sao giờ mới nói?

Mai mỉm cười rất vừa vặn:

– Tụi con muốn ổn định chút rồi mới chia sẻ.

Hùng nhìn cô, trong đầu chỉ có một suy nghĩ:

Diễn viên này không đi đóng phim là uổng.

– Vậy là sao? – một cô hàng xóm chen vào – Yêu nhau hả?

Không khí chững lại nửa giây.

Hùng hít sâu, rồi… đặt tay lên bàn, ngay cạnh tay Mai. Không chạm, nhưng rất gần.

– Dạ… tụi con đang quen nhau.

Cả bàn ồ lên như vừa xem xong một tập phim nhiều drama.

– Trời đất, giấu kỹ dữ!

– Nhìn là biết hợp nhau mà!

– Khi nào cưới?

Hùng suýt sặc nước.

Mai cười, rất điềm tĩnh:

– Cái đó… để từ từ ạ.

Bà chủ trọ vỗ đùi cái đét:

– Yêu nhau là được rồi. Trẻ vậy phải nắm bắt.

Từ giây phút đó, Hùng và Mai chính thức được công nhận là… một cặp.

Hậu quả đến nhanh hơn họ tưởng.

Sáng hôm sau, Hùng vừa bước ra khỏi phòng đã nghe bà chủ trọ gọi với theo:

– Hùng! Nhớ chở bạn gái đi làm cho tiện!

– Dạ… – Hùng quay sang Mai – Cô đi làm bằng gì?

– Xe buýt.

– Vậy… hôm nay đi xe tôi nha?

Mai nhìn anh vài giây, rồi gật đầu:

– Được.

Trên xe, không khí lạ lẫm. Hùng cầm lái, Mai ngồi sau, hai người giữ khoảng cách rất… lễ phép.

– Cô… à không, em… – Hùng sửa lại – Ngồi có thoải mái không?

– Thoải mái. Anh cứ đi bình thường.

Câu “đi bình thường” ấy khiến Hùng run tay suýt tấp vào lề.

Đến công ty, vừa thấy Hùng dắt xe, chị Lan kế toán đã reo lên:

– Ủa, hôm nay có người đưa đón nữa hả?

Mai mỉm cười, chủ động:

– Dạ, em là Mai.

Chị Lan nhìn hai người từ đầu tới chân, ánh mắt lấp lánh:

– Trời ơi, hợp ghê! Hùng mà kiếm được người vậy là phước đó!

Hùng cười méo xệch. Anh không biết mình đang được khen hay bị cà khịa.

Buổi trưa, Hùng nhận được tin nhắn của Mai:

Mai: Mọi người tin rồi.

Hùng: Tốt quá.

Mai: Nhưng có vấn đề.

Hùng: Gì vậy?

Mai: Chiều nay phòng tôi có tiệc sinh nhật. Mọi người bảo… anh phải tới.

Hùng nhìn màn hình, nuốt nước bọt.

Hùng: Với tư cách gì?

Mai: Bạn trai.

Hùng gõ gõ bàn phím rất lâu, rồi trả lời:

Hùng: Tôi sẽ cố gắng… không làm mất mặt cô.

Buổi tiệc diễn ra trong phòng 204, đông hơn Hùng tưởng. Bạn bè Mai toàn những người nói chuyện nhanh, cười lớn. Hùng ngồi cạnh cô, cố gắng… tồn tại.

– Hai người quen nhau sao vậy? – một cô bạn hỏi.

Mai nhìn Hùng.

Hùng nhớ lại kịch bản:

– Qua bạn bè giới thiệu.

– Bạn nào?

– Bạn… chung.

– Tên gì?

Hùng cứng họng. Mai nhanh chóng cứu nguy:

– Bạn đó giờ đi nước ngoài rồi.

– À, bảo sao.

Hùng thở phào.

Khi tiệc tan, hai người ra ban công đứng hít thở.

– Anh ổn không? – Mai hỏi.

– Ổn… hơn tôi nghĩ.

Mai cười:

– Vậy là qua cửa ải đầu tiên rồi.

Hùng nhìn cô, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt bình thản ấy. Anh chợt nhận ra, từ lúc nào đó, việc đứng cạnh cô không còn là “diễn”.

– Mai này… – Hùng ngập ngừng.

– Ừ?

– Nếu một ngày nào đó… tôi quên mất là đang giả…

Mai quay sang, nhìn anh rất lâu.

– Vậy thì… nhắc tôi trước.

Câu trả lời nhẹ, nhưng khiến Hùng thấy tim mình chệch đi một nhịp.

Hai người quay về phòng, mỗi người một cửa.

Giữa họ, chỉ là một thỏa thuận.

Nhưng bên ngoài, với tất cả mọi người, họ đã là người yêu thật rồi.