Nếu có một điều Hùng không lường trước được, thì đó là:
Khi người ta đã tin, họ tin rất sâu.
Chỉ sau một đêm, tin tức “Hùng phòng 203 có bạn gái” lan khắp khu trọ nhanh hơn cả wifi.
Sáng hôm đó, Hùng vừa mở cửa đã thấy một túi xôi treo lủng lẳng trước tay nắm.
Trên túi có mảnh giấy nhỏ:
“Chúc hai đứa ăn sáng ngon miệng – cô Ba.”
Hùng cầm túi xôi, đứng đơ mất mười giây. Anh quay sang phòng 204. Trước cửa Mai cũng có… một túi y chang.
Hai người nhìn nhau.
– Hình như… mình nổi tiếng rồi. – Hùng nói.
Mai thở dài:
– Tôi chỉ định giả với một số người thôi.
– Nhưng cô quên mất bà chủ trọ.
Cả hai cùng cười khổ.
Xuống sân, Hùng chưa kịp ăn xong xôi đã bị vây.
– Hùng ơi, cuối tuần dẫn bạn gái về ra mắt đi.
– Nhìn hai đứa hợp ghê.
– Hôm nào cưới nhớ báo trước nha!
Hùng cười đến mỏi miệng. Mai đứng cạnh anh, rất bình tĩnh, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng mỉm cười đúng lúc.
Đúng lúc đó, bà chủ trọ chốt hạ một câu:
– Mà này, hai đứa quen nhau ba tháng rồi mà sao chưa nắm tay?
Không khí đông cứng.
Hùng quay sang Mai. Mai nhìn anh. Hai người trao nhau ánh mắt rất nhanh, như đang trao đổi bằng sóng não.
Diễn tới cùng.
Hùng đưa tay ra, hơi run.
Mai nhìn tay anh vài giây, rồi… đặt tay mình vào.
Chỉ là một cái nắm tay rất nhẹ. Không siết. Không kéo. Nhưng đủ để khiến tim Hùng đập mạnh hơn bình thường.
– Đó, vậy mới đúng nè! – bà chủ trọ cười lớn.
Hùng không rút tay ra ngay. Mai cũng không.
Cả hai cùng nhận ra một điều đáng ngại:
Cái nắm tay này… không hề khó chịu.
Trưa hôm đó, Hùng đi làm trong trạng thái lơ lửng. Chị Lan vừa thấy anh đã trêu:
– Nay mặt sáng dữ ha, có tình yêu vô khác liền.
– Dạ… chắc vậy.
– Khi nào dẫn qua công ty chơi?
Hùng cười trừ. Anh bắt đầu hiểu ra một điều rất đáng sợ: vai diễn này không có ngày nghỉ.
Chiều tối, Hùng và Mai cùng về. Vừa tới cổng, họ thấy một cô gái đứng đó, ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt hơi căng thẳng.
– Hùng?
Anh khựng lại.
– Dạ?
– Em là Thảo. – cô mỉm cười – Hôm bữa mình đi cà phê đó.
Mai đứng bên cạnh, ánh mắt thoáng đổi.
– À… – Hùng lúng túng – Em tới đây có việc gì không?
– Em muốn ghé chào hỏi thôi. – Thảo nhìn sang Mai – Đây là…?
Khoảnh khắc nguy hiểm nhất từ trước tới giờ.
Mai chủ động bước lên nửa bước, mỉm cười:
– Em là Mai, bạn gái anh Hùng.
Giọng rất tự nhiên. Quá tự nhiên.
Thảo sững lại một chút, rồi cười lịch sự:
– À… vậy à. Chúc hai anh chị hạnh phúc.
Cô quay đi. Bóng lưng nhỏ dần.
Không khí im lặng vài giây.
– Tôi xin lỗi. – Hùng nói nhỏ – Tôi không ngờ cô ấy tới.
– Không sao. – Mai đáp – Dù sao… chúng ta đang “yêu nhau”.
Từ “yêu nhau” được nói ra rất nhẹ, nhưng Hùng lại nghe rất rõ.
Tối đó, hai người ngồi ở quán nước trước khu trọ. Không ai nói gì nhiều.
– Mai này… – Hùng phá vỡ im lặng – Khi nãy… cô không cần phải nói vậy.
– Tôi biết. – Mai nhìn ly nước – Nhưng nếu đã giả, thì giả cho trọn.
– Cô ổn chứ?
Mai im lặng vài giây, rồi đáp:
– Ổn.
Nhưng Hùng không chắc.
Khi về tới hành lang, họ dừng lại trước hai cánh cửa quen thuộc.
– Mai… – Hùng ngập ngừng – Nếu cô muốn dừng…
– Chưa cần. – Mai cắt lời – Mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát.
Cô mở cửa phòng mình, rồi dừng lại:
– Nhưng anh nhớ nhé.
– Nhớ gì?
– Đừng để người khác hiểu lầm… trước cả chính chúng ta.
Cửa phòng 204 khép lại.
Hùng đứng đó rất lâu.
Lần đầu tiên trong đời, anh thấy việc “bị tin sái cổ” không còn là chuyện hài hước nữa.
Bởi vì… anh bắt đầu không chắc mình đang diễn vai nào.