Sau buổi tối “đối mặt người cũ hụt”, Hùng và Mai bước vào một giai đoạn rất kỳ lạ.
Họ vẫn giả làm người yêu.
Nhưng không còn thoải mái như lúc bắt đầu.
Sáng hôm sau, Hùng tỉnh dậy sớm. Anh ngồi trên giường, nhìn điện thoại rất lâu rồi mới nhắn tin:
Hùng: Sáng nay anh chở em đi làm nhé?
Tin nhắn gửi đi. Ba phút trôi qua. Năm phút. Mười phút.
Hùng tự hỏi: Mình đang hồi hộp cái gì vậy?
Cuối cùng, điện thoại rung lên.
Mai: Ừ. Em xuống liền.
Chỉ hai chữ thôi. Nhưng tim Hùng đập nhanh hơn một nhịp rất rõ.
Trên xe, không khí yên lặng hơn mọi hôm. Mai ngồi sau, tay bám nhẹ vào thành xe. Không chạm vào lưng Hùng, nhưng đủ gần để anh cảm nhận hơi thở nhè nhẹ sau lưng mình.
– Tối nay anh rảnh không? – Mai hỏi.
– Dạ… rảnh. Sao vậy?
– Bà chủ trọ nhờ… hai đứa nấu chung bữa tối. Làm gương cho mấy phòng khác.
Hùng bật cười:
– Giờ mình còn có trách nhiệm xã hội luôn hả?
– Có vẻ vậy.
Chiều tối, căn bếp chung hiếm khi đông đủ người. Hùng cắt rau, Mai đứng rửa chén. Nhìn từ ngoài vào, trông họ giống một cặp đôi rất… đời thường.
– Anh nêm mặn rồi đó. – Mai nói.
– Thiệt hả? – Hùng hốt hoảng – Anh quen ăn mặn.
– Giống như quen sống một mình.
Câu nói buột miệng. Cả hai cùng im lặng vài giây.
– Em cũng vậy. – Mai nói khẽ.
Bữa tối diễn ra suôn sẻ. Mọi người khen “hai đứa hợp nhau ghê”, Hùng cười, Mai mỉm cười. Nhưng chỉ họ biết, cảm xúc đang âm thầm dịch chuyển.
Khi dọn dẹp xong, hai người đứng rửa chén. Tay Hùng vô tình chạm vào tay Mai. Rất nhẹ.
Nhưng cả hai cùng khựng lại.
– Xin lỗi. – Hùng nói.
– Không sao.
Nhưng cả hai đều biết… không hoàn toàn là “không sao”.
Đêm đó, mưa lớn. Điện khu trọ chập chờn rồi tắt hẳn.
– Mất điện rồi! – ai đó la lên.
Hành lang tối om. Mai bước ra khỏi phòng, trên tay cầm đèn pin điện thoại. Cùng lúc, Hùng cũng mở cửa.
– Em sợ tối không? – anh hỏi.
– Không sợ. – Mai đáp – Nhưng hơi… không thích.
Hùng gật đầu:
– Nếu cần… em có thể sang phòng anh ngồi tạm.
Câu nói vừa ra khỏi miệng, anh đã thấy hối hận. Nhưng Mai chỉ nhìn anh vài giây, rồi gật đầu.
Trong phòng 203, ánh đèn pin chiếu mờ. Hai người ngồi đối diện nhau, cách một khoảng vừa đủ.
– Hùng này. – Mai lên tiếng.
– Ừ?
– Nếu một ngày… chúng ta dừng giả thì sao?
Hùng im lặng rất lâu.
– Thì… mọi người sẽ thất vọng.
– Còn anh?
Câu hỏi ấy làm Hùng nghẹn lại.
– Anh… chưa nghĩ tới.
Mai nhìn anh, ánh mắt không dò xét, chỉ chờ đợi.
– Em sợ một chuyện. – cô nói – Sợ quen với cảm giác này quá.
Hùng hiểu. Anh cũng sợ.
– Hay là… – Hùng lên tiếng – Mình đặt giới hạn rõ hơn?
– Giới hạn gì?
– Không nắm tay khi không cần. Không… ở chung phòng thế này thường xuyên.
Mai gật đầu:
– Ừ. Như vậy tốt hơn.
Điện bật lại. Ánh đèn sáng lên đột ngột.
Khoảnh khắc ấy, cả hai cùng đứng dậy, hơi lúng túng.
– Vậy… em về phòng. – Mai nói.
– Ừ. Ngủ ngon.
Khi cánh cửa phòng 204 khép lại, Hùng ngồi xuống giường, tim đập nặng nề.
Anh vừa làm một việc rất đúng.
Và cũng rất… khó.
Ở phòng bên cạnh, Mai tựa lưng vào cửa, thở ra một hơi dài.
Cảm xúc đã lệch nhịp.
Vấn đề là… không ai biết nên điều chỉnh về đâu.