703 từ
Căn biệt thự gỗ nằm ở ngoại ô thành phố vốn dĩ luôn chìm trong sự tĩnh lặng nghiêm cẩn của Trịnh Minh Triết. Anh là người tôn thờ sự ngăn nắp, ghét những gì nằm ngoài tầm kiểm soát. Thế nhưng, kể từ ngày Hạ Vy – cô em gái nuôi nhỏ hơn anh 12 tuổi – chuyển về sống cùng để tiện việc học tập, trật tự ấy bắt đầu bị xáo trộn bởi một làn hương hoa nhài thanh tao và những tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên mỗi đêm.
Chiều thứ Bảy, trời đổ cơn mưa rào bất chợt khiến không khí trở nên ẩm ướt. Minh Triết trở về nhà sau một buổi họp căng thẳng, toàn thân đẫm nước mưa. Anh cởi bỏ chiếc áo vest đắt tiền, tháo lỏng cà vạt rồi tiến về phía phòng tắm. Nhưng khi vừa đẩy cửa phòng ngủ, một cảnh tượng khiến hơi thở của anh khựng lại ngay giữa lồng ngực.
Hạ Vy đang đứng trước gương lớn trong phòng anh. Điều đáng nói là trên người cô không phải bộ đồ mặc nhà kín đáo thường ngày, mà là chiếc áo sơ mi trắng đi làm của anh.
Chiếc áo quá khổ so với thân hình mảnh mai, nhỏ nhắn của Vy. Gấu áo dài che khuất chiếc quần ngắn bên trong, chỉ để lộ đôi chân thon dài, trắng ngần như ngọc trai dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Hai hàng cúc trên cùng không được cài, để lộ xương quai xanh tinh tế và vùng da cổ mịn màng đang ửng hồng.
"Vy? Sao em lại ở đây?" – Giọng Minh Triết trầm thấp, mang theo sự kìm nén rõ rệt.
Vy giật mình quay lại, đôi mắt to tròn chứa đầy sự ngây thơ nhưng lại ẩn hiện một tia nhìn sâu thẳm. Cô không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại còn chậm rãi tiến về phía anh, đôi chân trần bước nhẹ trên thảm lông.
"Đồ của em bị ướt hết rồi, máy giặt lại hỏng... Em thấy áo của anh treo ở kia, mùi của anh rất dễ chịu nên em... mượn tạm."
Cô dừng lại khi chỉ còn cách anh một sải tay. Mùi hương thanh khiết từ cơ thể thiếu nữ hòa quyện với mùi gỗ đàn hương đặc trưng trên chiếc áo sơ mi tạo thành một loại xúc tác chết người. Vy đưa đôi bàn tay nhỏ nhắn lên, hờ hững chạm vào những giọt nước mưa còn đọng trên khuôn ngực săn chắc của Minh Triết qua lớp áo lót mỏng.
"Anh đi mưa về lạnh lắm phải không? Để em giúp anh treo áo nhé?"
Bàn tay Vy mềm mại, hơi lạnh, nhưng nơi cô chạm vào lại như có một luồng điện chạy dọc sống lưng Minh Triết, thiêu đốt sự tự chủ mà anh dày công xây dựng suốt bao năm qua. Anh nắm lấy cổ tay cô, lực đạo hơi mạnh như muốn đẩy ra, nhưng ánh mắt lại vô thức dán chặt vào đôi môi hồng nhuận đang khẽ hé mở của cô.
"Vy, em đã lớn rồi, không thể tùy tiện vào phòng đàn ông và mặc đồ như thế này được." – Anh hắng giọng, cố giữ cho tông giọng mình bình thản, nhưng yết hầu khẽ chuyển động đầy khó nhọc.
"Nhưng anh có phải người đàn ông 'khác' đâu? Anh là anh trai của em mà..."
Vy thầm thì, cô nhón chân lên, hơi thở thơm mát phả nhẹ vào cằm anh. Sự chủ động này khiến Minh Triết cảm thấy một sự rung động mãnh liệt từ sâu trong bản năng. Anh biết đây là ranh giới tội lỗi, là đứa em gái mà anh có trách nhiệm bảo vệ, nhưng thân hình thanh xuân đang rạo rực trong chiếc áo của mình lại là một cám dỗ mà bất cứ người đàn ông nào cũng khó lòng khước từ.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng mưa ngoài cửa sổ như lùi xa, chỉ còn lại tiếng tim đập dồn dập của hai người hòa quyện vào nhau. Minh Triết siết chặt cổ tay Vy, cuộc chiến giữa lý trí và dục vọng bắt đầu bùng nổ trong thinh lặng.