802 từ
Sự im lặng bao trùm căn phòng sau câu nói đầy ẩn ý của Hạ Vy. Minh Triết nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cô, cố tìm kiếm một chút gì đó gọi là đùa cợt, nhưng anh chỉ thấy một sự khao khát nồng cháy được che đậy khéo léo dưới lớp vỏ ngây thơ. Anh dứt khoát buông tay cô ra, quay người bước nhanh vào phòng tắm, ném lại một câu lạnh lùng:
"Về phòng thay đồ đi. Đừng để anh thấy em trong bộ dạng này lần nữa."
Tiếng nước xối xả trong phòng tắm không giúp Minh Triết tỉnh táo hơn. Hình ảnh đôi chân trắng ngần và bờ vai trần dưới lớp vải sơ mi mỏng cứ ám ảnh lấy tâm trí anh. Anh tự nhắc nhở mình: Cô ấy là em gái. Mày là người giám hộ của cô ấy. Nhưng lồng ngực anh vẫn phập phồng không yên, bản năng của một người đàn ông trưởng thành đang gào thét trước sự khiêu khích quá đỗi ngọt ngào đó.
Sáng hôm sau, một sự cố nhỏ lại đẩy hai người vào tình huống ngặt nghèo hơn. Chiếc thang máy duy nhất trong căn biệt thự gỗ (được lắp đặt để hỗ trợ việc di chuyển đồ đạc nặng) đột ngột khựng lại khi cả hai đang cùng nhau xuống lầu.
Ánh đèn trong cabin chớp tắt rồi tối hẳn, chỉ còn lại ánh sáng mờ nhạt từ bảng điều khiển khẩn cấp. Không gian chưa đầy hai mét vuông bỗng chốc trở nên chật chội lạ thường. Minh Triết đứng sát vách ngăn, hơi thở anh nặng nề vì sự ngột ngạt. Hạ Vy đứng phía trước, cô khẽ thốt lên một tiếng sợ hãi và theo bản năng, cô lùi lại, nép sát vào lồng ngực anh.
"Anh Triết... em sợ bóng tối."
Giọng Vy run rẩy, đôi bàn tay cô bám chặt lấy cánh tay săn chắc của anh. Trong bóng tối, các giác quan dường như trở nên nhạy bén hơn gấp bội. Minh Triết cảm nhận được toàn bộ cơ thể mềm mại của Vy đang áp sát vào người mình. Cô chỉ mặc một chiếc váy lụa hai dây mỏng manh, tấm lưng trần mịn màng ma sát với lớp áo phông của anh, tạo ra một nhiệt lượng thiêu đốt.
"Đừng sợ, có anh đây." – Minh Triết vòng tay định vỗ về vai cô, nhưng ngay khi bàn tay anh chạm vào làn da mát rượi ở bả vai Vy, anh khựng lại.
Vy không đứng yên, cô xoay người lại trong vòng tay anh. Trong không gian tối tăm và chật hẹp, hơi thở của hai người giao thoa. Khoảng cách gần đến mức Minh Triết có thể cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của cô gái nhỏ. Vy ngước mặt lên, đôi môi cô gần như chạm vào cằm anh.
"Anh Triết, tim anh đập nhanh quá..." – Cô thì thầm, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve lên khuôn ngực đang phập phồng của anh, rồi từ từ trượt xuống vùng bụng săn chắc.
Sự đụng chạm có chủ đích này khiến toàn thân Minh Triết căng cứng. Anh biết mình nên đẩy cô ra, nhưng mùi hương từ mái tóc Vy, sự ấm nóng từ cơ thể thiếu nữ đang dâng hiến khiến sợi dây lý trí của anh đứt phụt. Bàn tay anh vô thức siết chặt eo cô, kéo cô sát hơn nữa, cho đến khi không còn một kẽ hở nào giữa hai cơ thể.
"Vy... em đang đùa với lửa đấy." – Giọng anh khàn đặc, tràn đầy sự cảnh cáo nhưng cũng chứa đựng một nỗi khao khát không thể kìm nén.
"Nếu là lửa của anh, em nguyện bị thiêu cháy."
Vy rướn người lên, cánh môi mềm mại hờ hững lướt qua yết hầu đang khẽ chuyển động của Minh Triết. Một cú hích mạnh mẽ đánh vào bản năng đàn ông của anh. Minh Triết gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, anh xoay người lại, ép mạnh Vy vào vách thang máy. Đôi bàn tay anh khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, ánh mắt anh rực cháy trong bóng tối như một loài thú săn mồi đã nhịn đói quá lâu.
Đúng lúc đó, chiếc thang máy rung nhẹ rồi hoạt động trở lại. Ánh đèn bật sáng trưng, phơi bày tư thế ám muội của hai người. Minh Triết giật mình buông cô ra, gương mặt anh tái nhợt vì sự hối hận và kinh hoàng trước hành động của chính mình.
Cửa thang máy mở ra, anh bước vội ra ngoài, không dám nhìn lại cô gái đang đứng đó với nụ cười đắc thắng nở trên môi. Anh hiểu rằng, ranh giới cuối cùng đã không còn vững chãi nữa rồi.