755 từ
Sau sự cố trong thang máy, Minh Triết cố gắng vùi đầu vào bản vẽ, anh ở lại văn phòng đến tận khuya mới trở về nhà. Anh hi vọng sự im lặng và khoảng cách sẽ khiến cơn sóng lòng của cả hai dịu xuống. Thế nhưng, Hạ Vy chưa bao giờ có ý định để anh yên ổn trong cái kén đạo đức mà anh tự tạo ra.
Khi Minh Triết vừa bước chân vào phòng khách, anh thấy Vy đang ngồi trên ghế sofa dài, ánh đèn ngủ mờ ảo hắt lên gương mặt có phần nhợt nhạt của cô. Trên bàn là một lọ dầu xoa bóp và vài miếng bông y tế.
"Sao giờ này em còn chưa ngủ?" – Anh hỏi, cố giữ giọng mình thật trung tính, không để lộ chút xao động nào.
Vy khẽ nhăn mặt, cô nâng bắp chân phải lên, để lộ một vết bầm tím nhỏ nơi bắp chân trắng ngần. "Lúc nãy em sơ ý vấp vào cạnh bàn... đau quá anh ạ. Em định tự bôi thuốc nhưng tư thế này khiến em bị chuột rút, không với tới phía sau được."
Nhìn vết thương nhỏ bé ấy, lý trí của Minh Triết bảo anh hãy để cô tự lo, nhưng đôi chân anh lại phản bội, bước về phía cô. Anh thở dài, cởi bỏ áo khoác, xắn tay áo sơ mi lên rồi ngồi xuống chiếc ghế đôn đối diện với cô.
"Đưa chân đây anh xem."
Vy ngoan ngoãn đặt bàn chân nhỏ nhắn lên đùi anh. Cảm giác làn da mát lạnh của cô chạm vào lớp vải quần tây cao cấp khiến cơ đùi của Minh Triết cứng đờ. Anh đổ một chút dầu ra lòng bàn tay, xoa hai tay vào nhau cho nóng lên rồi bắt đầu áp vào vết bầm của cô.
"Á... nhẹ thôi anh, đau..." – Vy khẽ thốt lên, giọng nói nũng nịu mang theo sự kích thích lạ thường. Cô không ngồi yên mà hơi rướn người về phía trước, hai tay chống xuống ghế, khiến cổ áo ngủ bằng lụa trễ xuống, thấp thoáng bờ ngực xuân thì đầy sức sống.
Bàn tay Minh Triết bắt đầu xoa bóp nhịp nhàng. Từ bắp chân, ngón tay anh vô thức trượt dần lên phía trên, nơi làn da mịn màng như tơ lụa không một tì vết. Không gian tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe thấy hơi thở của Vy đang dần trở nên dồn dập.
"Chỗ đó... không đau bằng chỗ này đâu anh..." – Vy thầm thì. Cô cầm lấy bàn tay to lớn của anh, từ từ dẫn dắt nó di chuyển lên phía trên đùi, nơi sát mép váy ngủ đang co ngắn lại.
Bàn tay Minh Triết run rẩy. Anh cảm nhận được nhiệt độ từ cơ thể cô đang truyền qua lòng bàn tay mình, thiêu cháy mọi sự tỉnh táo cuối cùng. Anh ngước mắt nhìn Vy, thấy cô đang nhìn mình bằng đôi mắt ướt át, đầy vẻ mời gọi.
"Vy, em có biết mình đang làm gì không?" – Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ đe dọa.
"Em chỉ muốn anh xoa chỗ đau cho em thôi mà... anh Triết." – Cô mỉm cười, một nụ cười đầy mê hoặc. Cô buông tay anh ra, nhưng lại bất ngờ vòng hai tay qua cổ anh, kéo anh sát lại gần mình.
Lọ thuốc trên tay Minh Triết rơi xuống thảm, chất lỏng bên trong tràn ra tỏa mùi hương nồng nàn. Nhưng lúc này, anh chẳng còn tâm trí để quan tâm đến nó nữa. Mùi hương cơ thể của Vy, sự mềm mại của đùi cô trên tay anh, và đôi môi hồng đang ở ngay sát trước mặt là tất cả những gì anh cảm nhận được.
"Anh muốn đẩy em ra... hay muốn hôn em?" – Vy thì thầm, hơi thở thơm mát phả lên môi anh.
Sợi dây xích cuối cùng trong tâm hồn Minh Triết chính thức đứt tung. Anh không trả lời bằng lời nói, mà dùng hành động để khẳng định sự sụp đổ của mình. Anh xoay người, ép Vy nằm ngửa ra ghế sofa, nụ hôn nồng cháy và cuồng nhiệt chiếm lấy đôi môi cô như một sự trừng phạt, cũng như một sự giải tỏa cho nỗi khát khao bấy lâu nay.
Đêm nay, bóng tối của căn phòng khách không còn lạnh lẽo, mà nó được sưởi ấm bởi ngọn lửa dục vọng đã bắt đầu bùng cháy không thể dập tắt.