827 từ
Ánh nắng ban mai rát buốt lọt qua khe rèm, rọi thẳng vào gương mặt đang nhíu chặt của Minh Triết. Anh tỉnh dậy trên ghế sofa, hơi lạnh của sương sớm hòa cùng mùi hương nồng nàn của lọ dầu bị đổ đêm qua tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Vy đã về phòng từ bao giờ, chỉ còn lại anh cùng mớ hỗn độn của sự tội lỗi.
Mọi chi tiết của đêm qua ùa về như một thước phim chậm: nụ hôn cuồng nhiệt, tiếng rên rỉ vỡ vụn của Vy dưới thân anh, và cái cách anh mất kiểm soát hoàn toàn trước cô em gái nuôi của mình. Minh Triết bật dậy, anh vò rối mái tóc, cảm giác tự ghê tởm bản thân dâng lên đỉnh điểm. Anh là một kiến trúc sư thành đạt, một người đàn ông luôn sống theo những quy tắc nghiêm ngặt, vậy mà anh lại gục ngã trước một cô gái mới đôi mươi.
"Chết tiệt!" – Anh rít qua kẽ răng.
Không đợi đến lúc Vy thức dậy để đối mặt, Minh Triết vơ lấy chìa khóa xe và điện thoại, chỉ để lại một mẩu giấy ngắn ngủi trên bàn bếp: "Anh có công trình khẩn cấp ở Đà Lạt, sẽ đi khoảng một tuần. Em tự lo liệu việc học."
Anh lái xe đi trong cơn hoảng loạn của lý trí. Minh Triết cần khoảng cách. Anh tin rằng chỉ cần không nhìn thấy gương mặt ấy, không ngửi thấy mùi hương ấy, anh sẽ có thể thu xếp lại đống đổ nát trong lòng mình.
Thế nhưng, Đà Lạt với cái lạnh sương mù chỉ càng làm nỗi nhớ và dục vọng trong anh thêm âm ỉ. Trong các buổi họp với đối tác, hình bóng Vy mặc chiếc áo sơ mi của anh cứ hiện ra trên bản vẽ. Đêm xuống, căn biệt thự cô quạnh ở vùng cao nguyên khiến anh phát điên vì sự trống vắng. Anh nhìn vào điện thoại, hàng chục tin nhắn của Vy hiện lên nhưng anh không dám trả lời:
“Anh đi mà không đợi em dậy sao?” “Ở đây lạnh lắm, anh có mang theo áo khoác không?” “Anh Triết... em nhớ anh.”
Đến ngày thứ ba, Minh Triết không chịu nổi nữa. Anh uống cạn ly rượu mạnh trong quán bar khách sạn, định tắt máy đi ngủ thì điện thoại rung lên. Một cuộc gọi video từ Vy. Trái tim anh đập lệch nhịp, bàn tay run rẩy nhấn nút nghe.
Màn hình hiện lên gương mặt Vy, cô đang ngồi trên giường của anh, trong chính căn phòng ngủ của anh. Vy mặc một chiếc váy ngủ bằng ren đen mỏng tang, quai váy hờ hững trễ xuống vai. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, làn da cô trắng đến phát sáng, đôi mắt ướt át nhìn thẳng vào ống kính.
"Anh Triết... sao anh lại bỏ em đi?" – Giọng cô ngọt ngào như mật rót vào tai anh, nhưng cũng đầy vẻ oán trách.
"Vy, em vào phòng anh làm gì? Ra ngoài ngay!" – Minh Triết quát khẽ, hơi thở anh bắt đầu dồn dập khi nhìn thấy bàn tay nhỏ nhắn của Vy đang chậm rãi vuốt ve tấm ga giường nơi anh thường nằm.
"Em không ra... Chỗ này có mùi của anh." – Vy thầm thì. Cô từ từ nằm xuống, để ống kính điện thoại quay sát vào khuôn mặt đang đỏ bừng của mình. Cô đưa một ngón tay lên môi, rồi chậm rãi trượt xuống cổ, xuống vùng ngực phập phồng sau lớp ren mỏng. "Anh có biết em đang nhớ anh đến mức nào không? Nhớ cái cách anh hôn em đêm đó..."
Máu trong người Minh Triết như sôi lên. Hình ảnh gợi cảm tột cùng của Vy qua màn hình điện thoại là đòn kết liễu cho mọi nỗ lực chạy trốn của anh. Sự chiếm hữu và bản năng đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, dù anh có đi đến đâu, cô cũng đã cắm rễ vào tâm trí anh.
"Vy... dừng lại ngay." – Anh nói, giọng khàn đặc, đôi mắt dán chặt vào những đường cong ẩn hiện của cô.
"Anh về đi... Nếu không em sẽ sang phòng anh ngủ mỗi đêm, cho đến khi hơi ấm của anh bao phủ lấy em mới thôi." – Vy mỉm cười đầy khiêu khích rồi tắt máy.
Minh Triết nhìn màn hình tối đen, anh thở hắt ra một hơi dài. Anh biết mình không thể thắng nổi cuộc chiến này. Anh vơ lấy áo khoác, lao ra khỏi phòng khách sạn. Giữa đêm khuya, chiếc xe của anh xé toạc màn sương mù Đà Lạt, lao vun vút về phía Sài Gòn.
Anh không chạy trốn nữa. Anh quay về để đối mặt với cơn cám dỗ ngọt ngào nhất, và cũng tàn khốc nhất cuộc đời mình.