742 từ
Tiếng lốp xe rít lên trên mặt đường nhựa đẫm sương đêm khi Minh Triết dừng xe trước cổng biệt thự. Anh không nhớ mình đã lái xe như thế nào suốt quãng đường dài từ Đà Lạt về, chỉ biết rằng trong đầu anh lúc này chỉ có một hình ảnh duy nhất: Hạ Vy đang nằm trên chiếc giường của anh, chờ đợi anh với vẻ gợi cảm chết người.
Minh Triết đẩy cửa bước vào nhà. Căn nhà tối om, chỉ có ánh đèn hắt ra từ khe cửa phòng ngủ của anh ở tầng trên. Anh bước lên cầu thang, mỗi bước chân đều nặng nề như đang tiến về phía một vực thẳm không lối thoát.
Khi cánh cửa phòng ngủ bật mở, mùi hương hoa nhài quen thuộc hòa quyện với mùi nam tính của anh ập vào khứu giác. Hạ Vy không ngủ. Cô đang ngồi tựa lưng vào đầu giường, trên tay cầm một cuốn sách, nhưng ánh mắt cô ngay lập tức hướng về phía cửa khi anh xuất hiện.
"Anh về rồi..." – Vy mỉm cười, một nụ cười không có chút ngạc nhiên, như thể cô đã biết chắc anh không thể nào cưỡng lại được.
Minh Triết không nói một lời. Anh vứt chìa khóa lên bàn, tiến thẳng về phía giường. Bộ dạng anh lúc này trông thật phong trần với chiếc áo sơ mi nhăn nhúm và đôi mắt đỏ vằn vì thiếu ngủ và khao khát. Anh đứng sừng sững trước mặt cô, bóng hình cao lớn bao phủ lấy thân hình nhỏ nhắn của Vy.
"Em rốt cuộc muốn gì ở anh?" – Giọng anh khàn đặc, chất chứa sự dồn nén đến tột cùng.
Vy đứng dậy trên nệm, khiến cô cao ngang tầm mắt anh. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát lại. Lớp váy ngủ bằng ren đen mỏng manh ma sát vào lớp áo sơ mi thô ráp của anh, tạo nên một sự tương phản đầy kích thích.
"Em muốn anh... muốn người anh trai hoàn hảo này thuộc về một mình em." – Cô thầm thì vào tai anh, rồi bất ngờ cắn nhẹ vào vành tai anh.
Đó là giọt nước tràn ly. Minh Triết gầm nhẹ một tiếng, đôi bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy eo cô, nhấc bổng cô lên rồi ép mạnh vào cánh cửa gỗ vừa đóng kín. Nụ hôn của anh giáng xuống, mạnh bạo và đầy tính chiếm đoạt, như thể anh muốn nuốt chửng cô để bù đắp cho những ngày chạy trốn trong vô vọng.
Vy rên rỉ trong nụ hôn, đôi chân thon dài quấn chặt lấy hông anh, kéo anh vào một mê cung của cảm giác. Minh Triết không còn kìm chế, đôi bàn tay anh thô bạo xé toạc lớp ren mỏng manh của chiếc váy ngủ. Tiếng vải rách vang lên giữa không gian tĩnh mịch càng làm kích thích thêm bản năng hoang dã của người đàn ông.
Anh bế cô về phía giường, cơ thể to lớn phủ lấy sự mềm mại thanh xuân. Trong ánh sáng mờ ảo, làn da trắng ngần của Vy như phát sáng, đối lập với sự rắn rỏi, sẫm màu của anh. Những nụ hôn của Minh Triết trượt dần từ cổ xuống vùng ngực phập phồng, để lại những dấu vết đỏ sẫm như một lời khẳng định chủ quyền.
"Triết... em yêu anh..." – Vy thốt lên trong hơi thở đứt quãng, những ngón tay cô đan chặt vào tóc anh.
Lý trí cuối cùng của Minh Triết tan biến theo tiếng gọi tên anh. Đêm nay, không còn anh trai, không còn em gái, chỉ có hai linh hồn đang khao khát được hòa quyện vào nhau, bất chấp luân thường đạo lý. Anh tiến vào cô, một sự xâm nhập mạnh mẽ và dứt khoát, gắn kết hai cuộc đời vào một sợi dây tội lỗi nhưng ngọt ngào đến nghẹt thở.
Trong căn phòng vắng, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập và tiếng va chạm xác thịt đầy bản năng. Minh Triết biết, kể từ giây phút này, anh đã hoàn toàn đánh mất sự tự do của mình. Anh đã trở thành nô lệ cho chính tình yêu và dục vọng mà cô gái này đã giăng ra.
Sáng mai thế giới có thể sụp đổ, nhưng đêm nay, cô là của anh, và anh là của cô.