MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Gái Ngây Thơ Chạy Đâu Cho ThoátChương 6

Em Gái Ngây Thơ Chạy Đâu Cho Thoát

Chương 6

766 từ

Sau đêm định mệnh ấy, không gian trong căn biệt thự không còn là sự trốn tránh hay ngượng ngùng, mà thay vào đó là một thứ bầu không khí đặc quánh sự chiếm hữu. Minh Triết đã chính thức bước qua ranh giới, và một khi con quỷ trong anh được thả ra, nó không chỉ dừng lại ở dục vọng đơn thuần, mà còn biến thành một khao khát kiểm soát tuyệt đối.

Sáng hôm sau, Hạ Vy tỉnh dậy trong vòng tay rắn chắc của Minh Triết. Anh không rời đi sớm như mọi khi. Anh nằm đó, lặng lẽ nhìn cô, bàn tay thô ráp chậm rãi lướt trên tấm lưng trần mịn màng của cô như đang kiểm kê món bảo vật quý giá nhất mà mình vừa giành được.

"Anh không đi làm sao?" – Vy thầm thì, giọng nói vẫn còn vương chút khàn đặc của dư vị đêm qua.

Minh Triết không trả lời ngay. Anh cúi xuống, hôn mạnh bạo lên môi cô, một nụ hôn mang đầy tính khẳng định chủ quyền. "Hôm nay em có tiết ở trường đúng không? Anh sẽ đưa em đi."

"Nhưng em có thể đi xe buýt hoặc gọi xe..."

"Từ nay về sau, anh sẽ đưa đón em." – Minh Triết cắt ngang, giọng nói không có chỗ cho sự thương lượng. "Và Vy này, chiếc váy ngắn em mặc hôm trước... vứt nó đi. Anh không muốn bất kỳ ai nhìn thấy đôi chân này ngoài anh."

Sự thay đổi đột ngột của Minh Triết khiến Vy vừa bất ngờ vừa có chút hưng phấn ngầm. Cô đã muốn anh gục ngã, nhưng cô không ngờ rằng khi gục ngã, anh lại trở nên cực đoan đến thế.

Tại cổng trường đại học, Minh Triết dừng chiếc SUV đen bóng. Anh không mở khóa cửa ngay mà quay sang nhìn Vy. Anh với tay chỉnh lại cổ áo sơ mi cho cô, che đi dấu vết đỏ sẫm vẫn còn mờ nhạt trên cổ. Ánh mắt anh lúc này lạnh lùng lạ thường khi lướt qua nhóm sinh viên nam đang đứng gần đó.

"Tan học, đứng ngay tại đây. Không được đi cà phê với bạn bè, không được để bất kỳ tên con trai nào đến gần quá một mét. Nghe rõ chưa?"

Vy mỉm cười, đôi mắt cong lên đầy tinh nghịch: "Anh đang ghen sao, anh trai?"

Minh Triết siết chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của mình. "Anh không đùa. Vy, em là người của anh. Nếu để anh thấy em cười đùa với kẻ khác, hình phạt đêm nay sẽ không đơn giản như đêm qua đâu."

Suốt cả ngày hôm đó, Minh Triết không thể tập trung vào công việc. Anh liên tục kiểm tra định vị trên điện thoại của Vy. Mỗi khi thấy vị trí của cô di chuyển khỏi giảng đường, tim anh lại thắt lại vì ghen tuông vô lối. Anh bắt đầu nhận ra, mình đã rơi vào một loại bệnh hoạn mang tên chiếm hữu.

Chiều hôm đó, khi đến đón Vy, Minh Triết bắt gặp một nam sinh đang đứng gần cô, có vẻ như đang hỏi về bài tập. Dù Vy giữ khoảng cách, nhưng nụ cười xã giao của cô cũng đủ khiến máu trong người Minh Triết sôi lên.

Vừa lên xe, anh không lái đi ngay mà thô bạo kéo Vy vào một nụ hôn sâu đến mức cô nghẹt thở. Bàn tay anh luồn vào tóc cô, ép cô phải đối diện với cơn thịnh nộ đang bùng phát.

"Anh đã nói gì?" – Anh gầm gừ ngay sát môi cô.

"Anh ấy chỉ hỏi bài... anh làm em đau..."

"Anh không quan tâm." – Minh Triết lái xe lao vút đi, hướng thẳng về phía căn biệt thự ngoại ô thay vì đi ăn tối như đã hứa.

Vừa vào nhà, anh không để cô kịp thay đồ mà đẩy cô vào tường phòng khách. Sự ghen tuông biến thành một loại khoái cảm đen tối. Anh chiếm đoạt cô ngay tại đó, thô bạo và mạnh mẽ, như để xóa sạch mọi hơi thở của người đàn ông khác có thể lảng vảng xung quanh cô.

Trong cơn mê loạn, Vy nhận ra rằng cô đã tạo ra một con quái vật, một kẻ yêu cô bằng sự chiếm hữu đến nghẹt thở. Nhưng cô không hề sợ hãi, trái lại, cô ôm chặt lấy anh, tận hưởng sự điên rồ này. Vì cô biết, anh càng chiếm hữu, chứng tỏ anh càng không thể sống thiếu cô.