1,053 từ
Sự chiếm hữu của Minh Triết sau đêm hôm đó không còn là một bóng ma lảng vảng, mà nó hiện hữu như một loại xiềng xích vô hình nhưng nặng nề. Căn biệt thự gỗ vốn là nơi bình yên, nay lại mang bầu không khí của một vương quốc bị phong tỏa. Vy bị bao vây bởi sự chăm sóc đến cực đoan của anh: anh kiểm tra thực đơn mỗi bữa, anh tự tay chọn trang phục cho cô, và mỗi tối, anh đều dùng cơ thể mình để nhắc nhở cô về sự hiện diện của anh trong máu thịt cô.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu ngày chưa kịp làm tan lớp sương mỏng trên những tán lá thông quanh nhà, tiếng chuông cửa vang lên một hồi dồn dập và quyền uy.
Minh Triết đang đứng ở bếp, tự tay pha cà phê cho Vy, khựng lại. Anh liếc nhìn màn hình an ninh, đồng tử thu nhỏ lại: là bà Kim – mẹ nuôi của anh, người phụ nữ đã đưa Vy về nhà mười năm trước với tư cách là con gái một người bạn quá cố.
"Vy, vào phòng ngay. Mặc áo khoác kín vào." – Giọng Minh Triết đanh lại, không cho phép phản kháng.
Vy vừa bước ra khỏi phòng tắm với chiếc váy ngủ mỏng, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị Minh Triết đẩy vào phòng ngủ của anh. Cô kịp nhìn thấy gương mặt tái nhợt và vẻ cảnh giác tột độ của người đàn ông vốn luôn tự tin ấy.
Cửa chính mở ra. Bà Kim bước vào với phong thái sang trọng của một phu nhân quyền quý. Ánh mắt bà sắc sảo như dao cạo, ngay lập tức quét qua phòng khách, dừng lại ở hai chiếc ly trên bàn và chiếc khăn lụa của phụ nữ bị bỏ quên trên ghế sofa.
"Triết, con dạo này bận đến mức không có thời gian gọi điện cho mẹ sao?" – Bà Kim ngồi xuống ghế, đôi môi tô son đỏ thẫm nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Con bận mấy dự án ở ngoại thành. Mẹ đến mà không báo trước làm con hơi bất ngờ." – Minh Triết thản nhiên đứng ở quầy bar, đôi tay vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng gân xanh đã nổi lên trên mu bàn tay.
"Ta đến thăm Vy. Nghe nói nó vừa thi xong, ta định đón nó về nhà chính vài ngày." – Bà Kim vừa nói vừa đứng dậy, bước về phía cầu thang. "Nó đâu rồi? Chắc vẫn còn ngủ nướng phải không?"
"Mẹ, Vy đang mệt, em ấy cần nghỉ ngơi..."
Minh Triết định bước ra ngăn cản nhưng đã muộn. Ngay lúc đó, Hạ Vy từ trên lầu bước xuống. Cô đã thay một chiếc áo thun rộng thùng sình và quần dài, nhưng sự vội vã khiến cô không chú ý đến mái tóc hơi rối và đôi mắt vẫn còn vương chút dư vị của trận hoan lạc ban sáng.
"Mẹ..." – Vy nhỏ nhẹ chào, đôi tay cô vô thức đan chặt vào nhau.
Bà Kim không trả lời ngay. Bà tiến lại gần Vy, ánh mắt soi mói từng cm trên gương mặt cô. Đột ngột, bà đưa tay kéo nhẹ cổ áo thun của Vy xuống. Dù Vy đã cố che chắn, nhưng dưới ánh đèn sáng rực, những vết dấu hôn đỏ sẫm, tím tái do sự chiếm hữu thô bạo của Minh Triết đêm qua vẫn hiện rõ mồn một trên vùng da cổ và xương quai xanh trắng ngần.
Không gian bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Minh Triết siết chặt nắm đấm, hơi thở anh nặng nề. Bà Kim quay phắt lại nhìn con trai mình, gương mặt bà từ sững sờ chuyển sang giận dữ tột độ.
"Triết... con giải thích thế nào về những vết này trên người em gái con?" – Giọng bà rung lên, trầm thấp nhưng đầy uy lực.
"Mẹ, chúng con không phải anh em ruột. Điều đó mẹ biết rõ hơn ai hết." – Minh Triết bước tới, không còn lẩn tránh. Anh tiến lại gần Vy, đặt tay lên vai cô, kéo cô về phía mình như một lời khẳng định chủ quyền trước mặt mẹ mình. "Con yêu Vy, và cô ấy thuộc về con. Đó là điều duy nhất mẹ cần biết."
"Chát!"
Một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Minh Triết. Bà Kim run rẩy vì tức giận: "Mày điên rồi! Mày có biết dư luận sẽ nói gì không? Danh tiếng của dòng họ Trịnh sẽ đổ xuống sông xuống biển vì sự đồi bại này! Tao đưa nó về đây để nó làm em gái mày, không phải để làm đồ chơi tình dục cho mày!"
Vy bật khóc, cô định lên tiếng nhưng Minh Triết đã siết chặt vai cô hơn. Anh nhìn mẹ mình, ánh mắt lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Con không quan tâm đến danh tiếng hay dòng họ. Nếu mẹ muốn giữ bí mật này, hãy để chúng con yên. Còn nếu mẹ muốn phá nát nó, con sẵn sàng từ bỏ tất cả để đưa Vy đi thật xa, nơi mẹ sẽ không bao giờ tìm thấy."
Bà Kim lùi lại một bước, bàng hoàng trước sự kiên quyết điên rồ của con trai mình. Bà nhìn Vy – cô bé mà bà nghĩ là ngây thơ, giờ đây đang nép mình vào lòng Minh Triết như một loài ký sinh. Bà nhận ra, bức tường đạo đức mà bà dựng lên đã sụp đổ hoàn toàn.
"Tốt... tốt lắm." – Bà Kim nghiến răng, cầm lấy túi xách và bước thẳng ra cửa. "Để xem tình yêu nhơ nhuốc này của các người chịu đựng được bao lâu trước thực tế."
Cánh cửa đóng sầm lại. Vy ngước nhìn Minh Triết, lo lắng: "Anh... chúng ta phải làm sao?"
Minh Triết không trả lời, anh cúi xuống, thô bạo chiếm đoạt đôi môi cô bằng một nụ hôn tràn đầy sự tức giận và lo sợ mất mát. Anh bế cô lên, đi thẳng về phía phòng ngủ, khóa chặt cửa. Anh cần cô, cần cảm giác xác thịt này để xua tan nỗi sợ hãi về một tương lai bất định đang bủa vây.