810 từ
Sau cuộc đối đầu nảy lửa với bà Kim, bầu không khí trong biệt thự không còn chút bình yên nào nữa. Minh Triết trở nên im lặng một cách đáng sợ, sự im lặng ấy giống như mặt biển lặng sóng trước một cơn bão lớn. Anh không còn đưa Vy đến trường, thậm chí cắt đứt mọi liên lạc của cô với thế giới bên ngoài.
Sáng sớm hôm sau, Vy tỉnh dậy và phát hiện chiếc điện thoại của mình đã biến mất. Thay vào đó là một chiếc máy tính bảng chỉ có thể truy cập vào kho sách nội bộ và các ứng dụng vẽ đồ họa. Khi cô định bước ra khỏi phòng, cánh cửa đã bị khóa từ bên ngoài.
"Anh Triết! Mở cửa ra! Anh đang làm cái gì vậy?" – Vy đập cửa, tiếng hét của cô vang vọng trong hành lang vắng lặng.
Phải đến gần một tiếng sau, tiếng khóa lạch cạch mới vang lên. Minh Triết bước vào, trên tay là khay đồ ăn sáng được chuẩn bị cầu kỳ. Gương mặt anh không chút biểu cảm, đôi mắt thâm quầng vì cả đêm không ngủ.
"Ăn đi em." – Anh đặt khay xuống bàn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực.
"Tại sao anh khóa cửa? Tại sao em không được đi học? Mẹ đã nói gì với anh phải không?" – Vy túm lấy vạt áo sơ mi của anh, đôi mắt rưng rưng.
Minh Triết đặt tay lên gò má cô, ngón cái ve vuốt đôi môi đang run rẩy của Vy. Ánh mắt anh tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng: "Mẹ đã làm thủ tục cho em đi du học ở Pháp. Chuyến bay là vào tối nay. Bà ấy muốn tách em khỏi anh mãi mãi."
Vy bàng hoàng lùi lại: "Pháp? Nhưng em không muốn đi! Em..."
"Anh cũng không cho phép em đi." – Minh Triết cắt ngang, anh kéo cô vào lòng, siết chặt đến mức cô cảm thấy khó thở. "Nên anh đã quyết định rồi. Từ giờ em sẽ ở lại đây, trong căn phòng này. Anh đã nộp đơn xin bảo lưu kết quả học tập cho em với lý do sức khỏe. Không ai có thể mang em đi khỏi anh, kể cả mẹ."
Sự thật kinh hoàng khiến Vy rùng mình. Minh Triết không chỉ yêu cô, anh đang giam cầm cô. Anh đã biến căn biệt thự này thành một chiếc lồng vàng thực thụ.
"Anh không thể làm thế này! Đây là bắt cóc!" – Vy vùng vẫy.
"Bắt cóc?" – Minh Triết cười lạnh, một nụ cười đầy đau đớn và tàn nhẫn. Anh đẩy cô ngã xuống giường, ngay lập tức phủ thân hình to lớn của mình lên. "Anh đang bảo vệ tình yêu của chúng ta. Nếu em bước ra khỏi cánh cửa đó, bà ấy sẽ đưa em đi mất. Em có muốn chúng ta không bao giờ gặp lại nhau không?"
Vy im lặng, nước mắt lăn dài. Sự giằng xé giữa tình yêu và sự tự do khiến cô tê liệt. Minh Triết cúi xuống, hôn đi những giọt nước mắt trên mặt cô, nhưng nụ hôn ấy nhanh chóng trở nên thô bạo hơn. Anh tháo chiếc thắt lưng da, không phải để trừng phạt, mà là để trói buộc đôi tay đang đẩy anh ra của Vy vào đầu giường.
"Triết... đừng làm thế này... em sợ..."
"Đừng sợ, Vy. Anh sẽ cho em tất cả. Tiền bạc, trang sức, sự cưng chiều... chỉ cần em ở lại đây, trong tầm mắt của anh."
Dưới sự kích thích của dục vọng và nỗi lo sợ mất mát, Minh Triết chiếm đoạt cô một cách điên cuồng hơn bất cứ lần nào trước đó. Mỗi cú thúc, mỗi hơi thở nóng hổi của anh đều như muốn khắc sâu vào tâm trí cô rằng cô chỉ thuộc về một mình anh. Anh muốn khảm cô vào máu thịt mình, để không một thế lực nào có thể chia rẽ.
Trong căn phòng đóng kín, ánh sáng lờ mờ hắt qua khe rèm, chỉ còn nghe thấy tiếng khóc nức nở hòa quyện với tiếng rên rỉ vỡ vụn. Vy nhận ra, người anh trai nuôi đạo mạo ngày nào đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một kẻ cuồng si sẵn sàng hủy hoại cả thế giới chỉ để giữ lấy cô trong chiếc lồng của mình.
Đêm đó, bà Kim dẫn người đến biệt thự nhưng chỉ thấy một căn nhà tối om và cửa đóng then cài. Minh Triết đứng sau rèm cửa tầng hai, ôm chặt lấy Vy đang mê man trong giấc ngủ, nhìn xuống chiếc xe của mẹ mình dần rời đi. Anh khẽ hôn lên trán cô, thầm thì:
"Chúng ta thắng rồi, Vy ạ. Không ai có thể tách rời chúng ta nữa."