1,175 từ
Căn biệt thự gỗ sau một tháng kể từ ngày bà Kim rời đi trong giận dữ đã trở thành một ốc đảo biệt lập hoàn toàn với thế giới. Thời gian đối với Hạ Vy không còn được tính bằng giờ giấc lên lớp hay những buổi hẹn cà phê cùng bạn bè, mà nó được đo bằng nhịp thở của Minh Triết mỗi khi anh trở về nhà.
Sự chiếm hữu của Minh Triết đã đạt đến một cấp độ mới. Anh lắp đặt hệ thống kính một chiều cho tất cả các cửa sổ, để Vy có thể nhìn thấy mây trời nhưng người ngoài không thể thấy được bóng dáng cô. Anh cắt đứt đường dây internet, chỉ cho phép cô xem những bộ phim anh đã kiểm duyệt. Mỗi bữa tối, anh đều mang về một món quà: khi thì là một chiếc váy lụa đắt đỏ, khi thì là một bộ trang sức lộng lẫy, như thể đang cố gắng trang trí cho con chim non trong lồng kính của mình.
Hạ Vy ban đầu phản kháng mãnh liệt, cô tuyệt thực, cô đập phá đồ đạc, nhưng tất cả chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ và những màn "trừng phạt" nồng cháy trên giường của Minh Triết. Anh không đánh cô, anh chỉ dùng dục vọng để vắt kiệt sức lực của cô, khiến cô không còn hơi sức để nghĩ đến việc trốn chạy.
Đến tuần thứ tư, Vy bắt đầu thay đổi chiến thuật. Cô nhận ra rằng nếu cứ đối đầu trực diện, cô sẽ mãi mãi bị nhốt trong căn phòng ngủ này. Cô cần sự tự do, ít nhất là được bước ra khu vườn phía sau, và để làm được điều đó, cô phải thuần hóa con thú dữ đang cai trị đời mình.
Chiều hôm đó, Minh Triết trở về nhà sớm hơn dự kiến. Anh bước vào phòng, nới lỏng cà vạt, gương mặt mệt mỏi vì những cuộc đối đầu pháp lý với bà Kim ở tập đoàn. Anh dự định sẽ thấy một Hạ Vy đang nằm quay mặt vào tường hoặc nhìn trân trân ra cửa sổ như mọi khi.
Nhưng không.
Hạ Vy đứng đó, giữa căn phòng sực nức mùi tinh dầu nhài. Cô diện chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu đỏ rượu vang mà anh mua tặng tuần trước – một thiết kế táo bạo với phần lưng khoét sâu và hai dây mỏng manh như chỉ chực chờ tuột xuống. Cô mỉm cười, một nụ cười dịu dàng mà anh đã không được thấy suốt một tháng qua.
"Anh về rồi. Hôm nay anh có mệt không?"
Giọng nói ngọt ngào của cô khiến Minh Triết khựng lại. Anh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự nghi hoặc nhưng cũng không giấu nổi sự thèm khát. Vy tiến lại gần, đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đặt lên lồng ngực anh, chậm rãi tháo từng cúc áo sơ mi của anh ra.
"Vy... em đang làm gì vậy?" – Giọng anh khàn đặc.
"Em chỉ thấy mình thật ngốc khi cứ giận dỗi anh." – Vy ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy vẻ hối lỗi. Cô áp sát cơ thể mình vào người anh, cảm nhận khối cơ bắp cứng cáp của anh đang căng lên. "Dù sao em cũng chỉ có mình anh. Mẹ đã bỏ rơi em, thế giới ngoài kia cũng không còn ai chờ đợi em... Chỉ có anh là yêu em nhất, đúng không?"
Lời nói của cô như liều thuốc độc bọc đường, ngấm thẳng vào trái tim đang khao khát sự phục tùng của Minh Triết. Anh siết chặt eo cô, nhấc bổng cô lên bàn trang điểm, khiến những lọ nước hoa đắt tiền rơi loảng xoảng xuống sàn.
"Em nói thật chứ? Em sẽ không tìm cách bỏ trốn nữa?" – Anh gặng hỏi, hơi thở nồng nàn mùi rượu vang và nam tính phả vào mặt cô.
"Em trốn đi đâu được khi trái tim em đã bị anh xích lại rồi?" – Vy thầm thì. Cô chủ động kéo đầu anh xuống, chủ động dâng hiến bờ môi nồng nàn.
Nụ hôn lần này không mang tính cưỡng chế, mà là một sự hòa quyện đầy mê hoặc. Vy dùng sự mềm mại của mình để hóa giải sự cứng nhắc của anh. Đôi bàn tay cô luồn vào tóc anh, dẫn dắt anh đi sâu vào mê hồn trận của dục vọng. Minh Triết như kẻ lữ hành chết khát gặp được dòng suối mát, anh điên cuồng chiếm lấy cô, nhưng lần này anh cảm nhận được sự đáp lại nhiệt tình từ cô gái nhỏ.
Cơn bão tình ái bùng nổ ngay trên bàn trang điểm, trước gương lớn. Minh Triết nhìn vào gương, thấy hình ảnh mình đang điên cuồng chiếm hữu người em gái nuôi, và thấy cả nụ cười mờ ảo, đầy ẩn ý của Vy qua tấm kính. Sự phục tùng của cô khiến bản ngã của anh được thỏa mãn tột độ. Anh cảm thấy mình như một vị vua thực thụ trong vương quốc tội lỗi này.
Sau khi tàn cuộc, Minh Triết bế Vy vào bồn tắm nước ấm. Anh dịu dàng lau rửa cho cô, ánh mắt không còn sự hung bạo thường ngày. Vy tựa đầu vào vai anh, vẽ những vòng tròn vô nghĩa trên ngực anh.
"Anh Triết... em ngột ngạt quá. Ngày mai anh cho em ra vườn đi dạo một chút được không? Chỉ ở trong khuôn viên nhà mình thôi. Có anh đi cùng cũng được mà."
Minh Triết im lặng hồi lâu. Lý trí cảnh báo anh về một cái bẫy, nhưng cảm giác được cô yêu thương và chủ động lúc nãy đã làm lu mờ sự cảnh giác của anh. Anh nhìn vào đôi mắt chứa chan hy vọng của cô, cuối cùng cũng gật đầu.
"Được. Nhưng chỉ một tiếng thôi. Và anh sẽ không bao giờ rời mắt khỏi em."
Vy mỉm cười, hôn nhẹ lên cằm anh: "Cảm ơn anh. Anh là tốt nhất."
Trong bóng tối của phòng tắm mịt mờ hơi nước, Vy giấu đi ánh nhìn sắc lạnh. Cô biết mình đã thành công bước đầu tiên. Chiếc lồng vàng này dù kiên cố đến đâu, cũng sẽ có lỗ hổng nếu kẻ cai quản nó chìm đắm trong sự dịu dàng giả tạo. Cô sẽ dùng chính thân thể và dục vọng để làm mòn đi sự tỉnh táo của Minh Triết, cho đến khi cô tìm thấy chìa khóa thực sự để thoát khỏi cuộc tình bệnh hoạn này.
Đêm đó, Minh Triết ngủ rất sâu, tay vẫn ôm chặt lấy Vy như sợ cô biến mất. Anh không hề hay biết rằng, người con gái trong lòng anh đang thức trắng, nhìn trân trân vào ánh trăng ngoài cửa sổ, âm thầm tính toán cho một cuộc đào thoát quy mô hơn, tàn khốc hơn.
Mật ngọt đã được rót vào, và xiềng xích đã bắt đầu có vết nứt.