1,108 từ
Đúng như lời hứa, chiều hôm sau Minh Triết đưa Hạ Vy ra vườn. Sau hơn một tháng bị nhốt trong bốn bức tường kín mít, không khí se lạnh của vùng ngoại ô tràn vào lồng ngực Vy khiến cô có cảm giác vừa sảng khoái vừa cay đắng. Khu vườn của Minh Triết được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng cực kỳ tinh tế, với những lối đi lát đá cuội và những tán thông cao vút bao bọc xung quanh, tạo thành một rào dậu tự nhiên cách biệt với thế giới bên ngoài.
Minh Triết không rời Vy quá một bước. Anh nắm chặt tay cô, những ngón tay đan xen như một chiếc khóa sống. Dù anh có vẻ thư giãn hơn, nhưng ánh mắt sắc lẹm vẫn liên tục quét qua các góc khuất của khu vườn.
"Em thấy thoải mái hơn chưa?" – Minh Triết hỏi, anh dừng lại bên một khóm hoa nhài đang độ nở rộ, tự tay ngắt một bông hoa trắng muốt rồi cài lên mái tóc đen mượt của cô.
"Thoải mái hơn nhiều rồi anh." – Vy mỉm cười, vẻ mặt hiền dịu như một mặt hồ không gợn sóng. Cô cố tình tựa sát vào vai anh, để anh cảm nhận được sự "lệ thuộc" hoàn toàn của mình. "Giá như chúng ta cứ bình yên thế này mãi, không có mẹ, không có những lời đàm tiếu ngoài kia..."
Minh Triết siết chặt vai cô, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng: "Sẽ như vậy thôi. Chỉ cần em ngoan ngoãn ở bên anh, anh sẽ cho em cả thế giới này."
Đang lúc bầu không khí có vẻ hòa hoãn, Minh Triết nhận được một cuộc gọi khẩn từ công ty. Anh nhíu mày nhìn màn hình. Đây là dự án quan trọng mà bà Kim đang cố tình gây khó dễ để ép anh lộ diện.
"Anh nghe điện thoại một lát. Em đứng đây, tuyệt đối không được đi xa khỏi tầm mắt anh, rõ chưa?"
Vy gật đầu ngoan ngoãn: "Em biết rồi, em chỉ đứng đây ngắm hoa thôi."
Minh Triết bước ra xa khoảng mười mét, đứng ở góc ban công nhìn xuống khu vườn nhưng vẫn giữ Vy trong tầm nhìn. Anh bắt đầu tranh luận gay gắt qua điện thoại về các thông số kỹ thuật.
Lợi dụng lúc Minh Triết đang quay lưng đi và tập trung vào cuộc gọi, Vy tiến lại gần hàng rào thông sát phía sau biệt thự. Đột ngột, cô nghe thấy một tiếng "suỵt" rất khẽ phát ra từ bụi rậm bên ngoài hàng rào sắt.
Một chàng trai trẻ, mặc bộ đồ nhân viên chăm sóc cây xanh, đang cúi người cắt tỉa cành lá phía bên kia hàng rào. Nhưng ánh mắt của anh ta không đặt vào cây kéo, mà đang nhìn trân trân vào Vy. Khi thấy Vy nhìn lại, anh ta khéo léo lật lòng bàn tay ra. Trên đó có một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn.
"Tiểu thư Vy, bà Kim gửi tôi đến." – Anh ta nói rất nhanh, âm thanh chỉ đủ cho cô nghe thấy qua kẽ lá. "Bà ấy nói nếu cô muốn đi, hãy tìm cách vô hiệu hóa camera ở cổng sau vào tối thứ Sáu tới."
Tim Vy đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô cảm nhận được ánh mắt của Minh Triết đang quét về phía mình từ xa. Cô không hề biến sắc, chỉ vờ như đang đưa tay hái một chiếc lá thông, khéo léo lấy mảnh giấy từ tay kẻ lạ mặt.
"Cô không có nhiều thời gian đâu. Cậu Triết đang hóa điên rồi, bà Kim sẽ giúp cô rời khỏi đây an toàn."
"An! Em đang làm gì đó?" – Tiếng của Minh Triết vang lên đột ngột, sắc lẹm và tràn đầy nghi ngờ. Anh đã kết thúc cuộc gọi nhanh hơn cô tưởng.
Vy giật mình, cô nhanh chóng nhét mảnh giấy vào bên trong áo lót, rồi quay lại với vẻ mặt ngây thơ nhất có thể: "Em thấy có con sâu trên lá thông thôi. Anh xong việc rồi ạ?"
Minh Triết tiến lại gần, anh liếc nhìn người thợ làm vườn đang cúi đầu làm việc chăm chỉ phía bên kia hàng rào. Ánh mắt anh tràn đầy sự cảnh giác. Anh túm lấy eo Vy, kéo mạnh cô về phía mình, như một cách đánh dấu chủ quyền trước mặt người lạ.
"Về phòng thôi. Ở ngoài này đủ rồi."
Anh đưa cô vào nhà, nhưng lần này anh không đưa cô về phòng ngủ mà đẩy cô vào phòng làm việc của mình. Minh Triết đóng sầm cửa lại, ép cô vào bàn làm việc, ánh mắt anh tối sầm lại vì một nỗi bất an vô hình.
"Hắn ta nói gì với em?"
"Ai cơ? Người thợ làm vườn sao?" – Vy giả vờ ngạc nhiên. "Anh ấy chẳng nói gì cả, anh ấy còn không dám ngước nhìn em nữa mà."
Minh Triết không tin. Sự chiếm hữu và bản năng của anh mách bảo có điều gì đó không ổn. Anh thô bạo lột bỏ chiếc áo khoác của Vy, rồi bắt đầu lùng sục trên cơ thể cô. Bàn tay anh luồn vào bên trong áo thun, mơn trớn và tìm kiếm một cách gắt gao.
Khi bàn tay anh chạm vào vị trí giấu mảnh giấy ở áo lót, Vy nín thở, cơ thể cô cứng đờ. Minh Triết cảm nhận được sự căng thẳng của cô, anh dừng lại, nhìn xoáy vào mắt cô.
"Tại sao em lại run? Em đang giấu anh điều gì?"
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Vy đột ngột chủ động vòng tay qua cổ anh, cô hôn lấy hôn để vào môi anh, một nụ hôn nồng cháy và có phần tuyệt vọng để đánh lạc hướng. Cô dùng cơ thể mình áp sát vào anh, khéo léo dùng ngón tay đẩy mảnh giấy sâu hơn vào khe ngực.
"Em chỉ sợ... sợ anh lại cáu gắt như lúc nãy." – Cô thì thầm giữa nụ hôn. "Anh đừng như vậy nữa được không? Em thấy sợ lắm..."
Dục vọng một lần nữa chiến thắng nghi ngờ. Minh Triết nhấc bổng cô lên bàn làm việc, vạt áo sơ mi của anh mở toang. Anh chiếm đoạt cô ngay tại đó, giữa đống bản vẽ và tài liệu quan trọng, như một cách để giải tỏa cơn ghen tuông đang bùng cháy.
Trong lúc chìm đắm vào khoái lạc, Vy nắm chặt mảnh giấy trong tay, lòng thầm nhủ: Đợi đấy, Minh Triết. Sự chiếm hữu của anh sắp đến ngày tàn rồi.