MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Gái Ngây Thơ Chạy Đâu Cho ThoátChương 11

Em Gái Ngây Thơ Chạy Đâu Cho Thoát

Chương 11

989 từ

Mảnh giấy nhỏ của bà Kim giống như một liều thuốc kích thích, thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng cuối cùng trong lòng Hạ Vy. Cả tuần đó, cô trở nên ngoan ngoãn đến lạ thường. Cô không còn đòi ra vườn, cũng không còn hỏi về chiếc điện thoại bị mất. Thay vào đó, Vy dành toàn bộ thời gian để "phục vụ" Minh Triết. Cô học cách pha cà phê đúng vị anh thích, mặc những bộ đồ lót ren mỏng manh mà anh từng khen ngợi, và chủ động quấn quýt lấy anh mỗi khi anh trở về nhà.

Sự thay đổi này khiến Minh Triết đắm chìm trong một loại ảo tưởng ngọt ngào. Anh tin rằng mình đã thực sự chinh phục được trái tim bướng bỉnh của cô em gái, rằng chiếc lồng vàng này cuối cùng cũng đã trở thành tổ ấm của cả hai. Sự cảnh giác của anh nới lỏng đi đôi chút, nhưng đó chính là lúc sự chiếm hữu chuyển sang một dạng thức khác: sự tự mãn của kẻ chiến thắng.

Tối thứ Sáu, trời đổ mưa tầm tã – một điều kiện lý tưởng cho cuộc đào thoát.

Minh Triết có một cuộc họp trực tuyến quan trọng với đối tác châu Âu trong phòng làm việc ở tầng ba. Vy biết đây là cơ hội duy nhất. Khoảng 11 giờ đêm, cô lẻn ra khỏi phòng ngủ, đôi chân trần bước nhẹ trên sàn gỗ để không phát ra tiếng động. Trong tay cô là chiếc thẻ từ dự phòng mà cô đã đánh cắp được từ ví của Minh Triết trong một đêm ân ái mặn nồng.

Theo kế hoạch, cô phải vô hiệu hóa hệ thống camera cổng sau. Vy tiến về phía tủ điện ở hành lang cuối lầu một. Tay cô run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. Cô tra thẻ, nhập mã số mà cô đã vô tình nhìn thấy Minh Triết bấm trước đây.

Tạch.

Đèn tín hiệu trên camera chuyển từ đỏ sang xám. Vy thở phào, cô vội vàng chạy về phía cổng sau biệt thự, nơi bóng tối của những tán thông đang che phủ lối đi. Mưa dội xuống cơ thể mỏng manh của cô, nhưng Vy không cảm thấy lạnh. Niềm khao khát tự do đang thiêu đốt huyết quản cô.

Khi Vy chạm tay vào tay nắm cửa cổng sau, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chỉ cần bước qua cánh cửa này, người của bà Kim sẽ đón cô đi.

Thế nhưng, ngay khi cô vừa xoay tay nắm, toàn bộ hệ thống đèn pha quanh biệt thự đột ngột bật sáng rực như ban ngày. Tiếng còi báo động không vang lên, nhưng thay vào đó là một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo phát ra từ loa phát thanh nội bộ:

"Em đang định đi đâu vào giờ này, Vy?"

Vy đứng khựng lại, toàn thân cứng đờ. Cô từ từ quay lại, thấy Minh Triết đang đứng ở ban công tầng hai, tay cầm một chiếc máy tính bảng, ánh mắt anh nhìn xuống cô đầy sự thất vọng và tàn nhẫn. Anh không hề giận dữ như lần trước, và chính sự điềm tĩnh đó mới là điều đáng sợ nhất.

"Anh... anh chưa họp sao?" – Vy lắp bắp, nước mưa chảy ròng ròng trên mặt cô.

Minh Triết chậm rãi bước xuống cầu thang ngoài trời, từng bước chân của anh nặng nề gõ vào thính giác của cô. "Cuộc họp đó vốn dĩ không tồn tại. Anh đã cho em một tuần để chứng minh rằng anh có thể tin em. Nhưng Vy ạ, em lại chọn cách phản bội anh một lần nữa."

Anh tiến lại gần, bàn tay to lớn nắm lấy tóc cô, ép cô phải ngửa mặt lên nhìn mình. "Em nghĩ cái thẻ từ đó là thật sao? Hay em nghĩ hệ thống an ninh của anh dễ dàng bị vô hiệu hóa bởi một cô sinh viên như em? Anh đã chờ đợi giây phút này, để xem em sẽ diễn kịch đến bao giờ."

Minh Triết thô bạo lôi Vy vào trong nhà, mặc cho cô gào khóc và van xin. Anh đẩy cô vào phòng tắm, bật vòi sen nước lạnh buốt xối thẳng vào người cô.

"Để anh giúp em tỉnh táo lại, để em nhớ xem mình thuộc về ai!"

Anh không còn dùng sự dịu dàng giả tạo nữa. Minh Triết tháo chiếc thắt lưng, trói chặt hai tay Vy vào vòi sen phía trên đầu. Anh xé toạc bộ quần áo ướt sũng trên người cô, để lộ cơ thể đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi.

Sự trừng phạt đêm nay mang màu sắc của sự chiếm hữu cực đoan. Anh chiếm đoạt cô ngay dưới làn nước lạnh, mỗi cú thúc đều mang theo cơn thịnh nộ bị dồn nén. Anh muốn cô phải đau, phải nhớ, và phải khắc sâu vào tận xương tủy rằng chiếc lồng này không có lối thoát.

"Bà Kim không đến đâu. Người của bà ấy đã bị anh chặn đứng ở đầu cao tốc rồi." – Minh Triết thì thầm vào tai cô giữa những tiếng thở dốc. "Từ nay về sau, em sẽ không được rời khỏi căn phòng ngủ của anh dù chỉ một bước. Anh sẽ xích em lại, nếu đó là cách duy nhất để giữ em."

Đêm đó, Vy bị xích một chân vào chân giường bằng một sợi dây xích vàng tinh xảo mà Minh Triết đã chuẩn bị từ lâu. Cô nằm co quắp trên nệm, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Cô đã thua. Chiếc bẫy của Minh Triết không chỉ là những bức tường, mà là một sự chiếm hữu điên cuồng mà cô không bao giờ có thể lường trước được.

Mưa vẫn rơi, nhưng hy vọng của Hạ Vy đã hoàn toàn tắt lịm.