1,117 từ
Căn phòng ngủ của Trịnh Minh Triết sau nửa tháng trở thành "nhà giam" đã không còn mùi của sự phản kháng. Nó đặc quánh mùi tinh dầu đàn hương, mùi của những bữa ăn xa hoa được bưng tận giường, và nồng đậm hơn cả là mùi vị của những cuộc hoan lạc triền miên.
Hạ Vy nằm bất động trên lớp đệm lông vũ mềm mại, đôi mắt lờ đờ nhìn trân trân vào sợi xích vàng đang quấn quanh cổ chân mảnh khảnh. Cô đã hiểu ra một quy luật tàn khốc: Ở trong căn phòng này, Minh Triết là Chúa trời. Mọi sự phản kháng bằng bạo lực hay tuyệt thực chỉ khiến anh thêm điên cuồng và dùng những cách thô bạo hơn để chiếm giữ cô. Nếu muốn thoát ra, cô không thể dùng sức, mà phải dùng chính thứ vũ khí đã khiến anh gục ngã — sự mềm mại và dục vọng.
Tiếng khóa cửa điện tử vang lên khe khẽ. Minh Triết bước vào, trên tay là một chiếc hộp nhung màu đỏ rượu. Anh không còn mặc âu phục chỉnh tề như trước, chỉ diện một chiếc sơ mi đen mở hờ ba cúc ngực, trông phong trần và đầy quyền lực chiếm hữu.
Anh ngồi xuống cạnh cô, đặt hộp quà sang một bên rồi đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhợt nhạt của Vy. "Vy, em lại không ăn hết súp tổ yến. Anh đã nói thế nào? Nếu em không tự ăn, anh sẽ phải 'mớm' cho em bằng cách khác đấy."
Vy không tránh né cái chạm của anh như mọi khi. Cô chậm rãi xoay người, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương mờ lệ, nhìn anh đầy yếu đuối. Cô khẽ vươn tay, nắm lấy vạt áo của Minh Triết, giọng nói nhỏ như tiếng mèo cào:
"Anh Triết... em mệt rồi. Em không còn sức để chạy nữa."
Minh Triết khựng lại, đôi mắt thâm trầm nheo lại đầy nghi hoặc. "Em lại định bày trò gì? Hay lại chờ mẹ đến cứu?"
"Mẹ không đến... không ai đến cả." Vy bắt đầu nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô chồm dậy, bất chấp sợi xích vàng lanh lảnh dưới chân, nhào vào lòng anh. "Em sợ bóng tối, em sợ sự im lặng ở đây. Anh nhốt em thế này, em cảm thấy mình như một xác chết. Nếu anh yêu em, làm ơn... đừng nhìn em như một món đồ chơi được không?"
Cảm giác cơ thể mềm mại, ấm nóng của Vy chủ động rúc vào lòng mình khiến trái tim sắt đá của Minh Triết mềm nhũn. Anh siết chặt eo cô, hít hà mùi hương nhài thanh khiết trên tóc cô. Sự khao khát được cô yêu thương, được cô tự nguyện phục tùng luôn là nỗi ám ảnh lớn nhất của anh.
"Anh không coi em là đồ chơi. Em là mạng sống của anh." Anh thì thầm, nụ hôn nồng nàn đặt lên đỉnh đầu cô.
Vy ngước mặt lên, đôi môi hồng nhuận run rẩy chạm nhẹ vào yết hầu của anh. "Vậy thì anh hãy nhìn em đi. Hãy yêu em như một người đàn ông yêu một người phụ nữ, chứ không phải một cai ngục yêu tù nhân. Anh xích chân em, nhưng anh không xích được trái tim em đang dần chết đi vì cô độc đâu."
Cô chủ động vòng tay qua cổ anh, kéo đầu anh xuống. Nụ hôn của Vy lần này không có sự cắn xé hay chống cự, mà nó ngọt ngào, dịu dàng và mang theo hơi thở của sự van nài. Cô dùng lưỡi khẽ lướt qua đôi môi khô khốc của anh, khơi gợi bản năng nguyên thủy nhất.
Minh Triết như bị bỏ bùa mê. Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi trên đùi mình, để sợi xích vàng buông thõng xuống sàn nhà. Bàn tay anh luồn vào bên trong chiếc váy ngủ mỏng manh, vuốt ve làn da mịn màng đã bắt đầu xuất hiện những vết bầm tím nhạt từ những đêm trước.
"Triết... tháo nó ra được không? Em muốn được đứng trước mặt anh, được ôm anh mà không có thứ kim loại lạnh lẽo này ở giữa chúng ta." Vy thầm thì sát bên tai anh, bàn tay cô trượt xuống, hờ hững chạm vào vùng nhạy cảm của anh qua lớp quần tây.
Sự kích thích từ cơ thể và lời nói của Vy khiến Minh Triết mất đi sự tỉnh táo thường ngày. Anh nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan tình cảm (mà thực chất là một màn kịch hoàn hảo) của cô. Anh lấy từ trong túi quần ra một chiếc chìa khóa nhỏ.
Cạch.
Sợi xích vàng rơi xuống sàn. Vy cảm thấy cổ chân mình nhẹ bẫng. Cô không bỏ chạy. Ngay lập tức, cô đứng dậy, dang rộng vòng tay ôm lấy anh, để toàn bộ cơ thể trần trụi dưới lớp vải mỏng áp sát vào lồng ngực săn chắc của Minh Triết.
"Em yêu anh, Triết... Đừng bỏ rơi em trong bóng tối nữa."
Sự chủ động của Vy là liều thuốc độc liều cao. Minh Triết không kìm chế được nữa, anh đẩy cô nằm xuống giường, nhưng lần này anh dịu dàng hơn hẳn. Anh dùng môi mình thám hiểm từng tấc da thịt của cô, từ đôi vai gầy đến vùng đùi trong nhạy cảm. Vy đáp lại anh bằng những tiếng rên rỉ ngọt ngào, cô chủ động quấn lấy thắt lưng anh, dẫn dắt anh đi vào vùng cực lạc.
Trong cơn mê loạn của dục vọng, Minh Triết tin rằng mình đã thực sự có được cô. Anh không biết rằng, khi anh đang chìm đắm trong cảm giác chiến thắng, đôi mắt Vy vẫn tỉnh táo nhìn lên trần nhà. Cô đang đếm từng nhịp thở của anh, ghi nhớ vị trí anh đặt chìa khóa trên bàn trang điểm.
Tàn cuộc, Minh Triết ngủ thiếp đi trong sự thỏa mãn tột độ, tay vẫn nắm chặt tay cô. Vy nằm im, cảm nhận nhịp tim đều đặn của người đàn ông bên cạnh. Cô đã làm được bước đầu tiên: khiến anh tin rằng cô đã phục tùng.
Chiếc hộp nhung đỏ ban nãy Minh Triết mang vào vẫn nằm đó. Vy khẽ với tay mở ra. Bên trong là một chiếc vòng cổ kim cương lộng lẫy, nhưng cô biết, đó cũng chỉ là một loại xiềng xích khác mà thôi. Cô nhếch môi cười nhạt.
Triết à, anh đã tháo xích chân cho em, nhưng anh lại tự xích mình vào trái tim dối trá của em rồi.