1,146 từ
Sự dịu dàng giả tạo của Hạ Vy đã mang lại kết quả vượt mong đợi. Minh Triết, người đàn ông vốn dĩ luôn hoài nghi cả thế giới, nay lại tự nguyện chìm đắm trong cái bẫy ngọt ngào mà cô giăng ra. Anh không còn xích chân cô nữa, căn phòng ngủ cũng không còn khóa chặt 24/24. Thay vào đó, anh đưa cô ra phòng khách, cùng xem phim, cùng ăn tối, và tận hưởng sự phục tùng nồng cháy của cô mỗi khi đêm về.
Tuy nhiên, Minh Triết vẫn chưa cho phép Vy chạm vào bất kỳ thiết bị liên lạc nào. Anh giống như một vị vua đang tận hưởng sự sùng bái của thần dân duy nhất, nhưng vẫn cảnh giác với sự phản trắc.
"Anh Triết..." – Vy thầm thì, khi cô đang ngồi trong lòng anh ở ban công, nhìn xuống khu vườn đêm mênh mông. "Em nghe nói cuối tuần này tập đoàn có buổi tiệc kỷ niệm 20 năm thành lập. Anh... có định tham gia không?"
Cánh tay Minh Triết đang mơn trớn vòng eo cô bỗng khựng lại. Anh nheo mắt nhìn cô: "Sao em lại biết chuyện đó?"
"Em vô tình thấy thiệp mời trên bàn làm việc của anh." – Vy xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, dùng đôi mắt ướt át nhìn anh khẩn cầu. "Anh đi đi, và cho em đi cùng nhé? Em hứa sẽ không rời anh nửa bước. Em chỉ muốn được nhìn thấy anh trong hào quang của một vị kiến trúc sư tài ba, chứ không phải một người đàn ông quanh quẩn trong bốn bức tường với em."
Lời khen khéo léo của Vy đánh trúng vào cái tôi ngạo mạn của Minh Triết. Anh im lặng hồi lâu. Việc đưa Vy đến buổi tiệc là một rủi ro cực lớn, bởi bà Kim và giới truyền thông chắc chắn sẽ có mặt. Nhưng mặt khác, anh muốn cho tất cả thấy rằng Vy thuộc về anh, muốn công khai khẳng định chủ quyền trước mọi sự dòm ngó.
"Nếu em có ý định bỏ trốn ở đó, anh sẽ không bao giờ để em nhìn thấy ánh mặt trời nữa. Em hiểu chứ?" – Minh Triết nâng cằm cô lên, ánh mắt sắc lẹm.
"Em hiểu mà. Em là của anh, không phải sao?" – Vy mỉm cười, nụ hôn nồng nàn của cô như một lời thề nguyền giả dối dập tắt mọi nghi ngại cuối cùng trong anh.
Đêm tiệc tại khách sạn 6 sao diễn ra vô cùng lộng lẫy. Minh Triết xuất hiện như một vị thần trong bộ âu phục đen may đo cao cấp, gương mặt lạnh lùng nhưng đầy uy lực. Và bên cạnh anh, Hạ Vy là tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Cô mặc chiếc váy lụa màu trắng ngà xẻ sâu, khoe trọn những đường cong thanh xuân và làn da trắng sứ không tì vết. Trên cổ cô là chiếc vòng kim cương Minh Triết tặng – một "xiềng xích" lấp lánh dưới ánh đèn pha thể hiện sự chiếm hữu tuyệt đối của người đàn ông bên cạnh.
Bà Kim đứng phía xa, gương mặt bà tái nhợt khi thấy con trai mình ngang nhiên dắt tay Vy đi giữa đám đông thượng lưu. Sự thách thức của Minh Triết đã đạt đến đỉnh điểm.
"Anh đi chào hỏi đối tác một chút. Đứng yên ở đây, đừng rời khỏi tầm mắt anh." – Minh Triết dặn dò, tay vẫn không rời khỏi eo Vy, ánh mắt anh cảnh cáo những gã đàn ông xung quanh đang nhìn cô chằm chằm.
Vy ngoan ngoãn gật đầu. Cô cầm ly champagne, đứng bên cột đá cẩm thạch lớn, lặng lẽ quan sát. Khi Minh Triết vừa quay lưng đi vài bước để bắt tay một vị chủ tịch, một người phục vụ đi lướt ngang qua cô, vô tình làm đổ một chút rượu lên tà váy của Vy.
"Ôi, xin lỗi tiểu thư! Mời cô vào phòng nghỉ phía sau để tôi xử lý vết bẩn." – Người phục vụ cúi đầu, giọng nói có chút quen thuộc.
Vy khựng lại. Đó chính là "kẻ lạ mặt" ở vườn thông hôm nọ. Cô liếc nhìn về phía Minh Triết, anh đang bận xã giao nhưng vẫn thỉnh thoảng liếc mắt về phía cô. Vy gật đầu nhẹ với người phục vụ, rồi ra hiệu cho Minh Triết rằng cô cần vào phòng vệ sinh. Anh gật đầu đồng ý, nhưng ngay lập tức ra hiệu cho một vệ sĩ đi theo từ xa.
Vừa bước vào phòng nghỉ tối tăm, người phục vụ đóng cửa lại, anh ta vội vã đưa cho cô một vật nhỏ cứng ngắc: đó là một chiếc điện thoại siêu nhỏ và một bản đồ thoát hiểm.
"Bà Kim đã sắp xếp một chiếc du thuyền ở bến cảng vào tối mai. Điện thoại này chỉ có một số duy nhất. Khi nào anh ta ngủ say, hãy gọi cho tôi."
"Triết đã phát điên rồi, anh ta xích chân tôi..." – Vy thầm thì, giọng run rẩy.
"Chúng tôi biết. Lần này sẽ không trượt đâu."
Tiếng gõ cửa vang lên, giọng tên vệ sĩ lạnh lùng: "Tiểu thư Vy, cô xong chưa? Ngài Triết đang đợi."
Vy nhanh chóng giấu chiếc điện thoại vào trong lót váy, hít một hơi thật sâu rồi mở cửa bước ra. Minh Triết đã đứng sẵn ở đó, ánh mắt anh nhìn cô đầy nghi hoặc.
"Sao lâu vậy?" – Anh nắm lấy tay cô, lực đạo hơi mạnh khiến Vy đau điếng.
"Vết rượu hơi khó tẩy anh ạ." – Vy mỉm cười dịu dàng, tựa đầu vào vai anh. "Em mệt rồi, mình về thôi anh?"
Sự chủ động muốn về của Vy làm Minh Triết yên tâm. Anh bế cô ra xe, lòng thầm nghĩ mình đã hoàn toàn thuần hóa được con mèo nhỏ này. Anh không hề biết rằng, dưới lớp lụa mỏng manh, trái tim Vy đang đập dữ dội với kế hoạch cuối cùng.
Đêm đó, về đến nhà, Minh Triết dường như bị kích thích bởi vẻ đẹp của Vy trong buổi tiệc. Anh thô bạo đẩy cô vào giường, không kịp tháo bỏ trang phục. Anh chiếm đoạt cô với một sự hưng phấn điên cuồng, nụ hôn nồng nặc mùi rượu và sự thống trị. Vy quấn lấy anh, đáp trả nồng nhiệt nhất có thể, mục đích duy nhất là để anh kiệt sức và chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong bóng tối, khi Minh Triết đã ngủ say với cánh tay vẫn vòng qua eo cô như gọng kìm, Vy từ từ ngồi dậy. Cô rút chiếc điện thoại nhỏ ra, ánh sáng xanh mờ ảo hắt lên khuôn mặt đầy quyết tâm.
Triết à, đêm nay là đêm cuối cùng chúng ta thuộc về nhau theo cách này.